<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296</id><updated>2011-12-10T05:29:29.470-08:00</updated><category term='VAN MON'/><category term='CHAT DOC DA CAM'/><category term='THƯ CHÚA CHA'/><category term='BAN LIM'/><category term='HÀ GIANG MÙA GIÁNG SINH 2007'/><category term='VUI'/><category term='HAGIANG'/><category term='Hanoi cathedral'/><title type='text'>VAN MON NGOC</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>51</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8528528305085913591</id><published>2011-12-10T05:26:00.000-08:00</published><updated>2011-12-10T05:29:29.485-08:00</updated><title type='text'>CHÚC MỪNG GIÁNG SINH</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-OVKM6AMGC0w/TuNeowlxUkI/AAAAAAAAAe8/atk6tUpWtec/s1600/AllIsCalmAllIsBright.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 303px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5684491209002799682" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-OVKM6AMGC0w/TuNeowlxUkI/AAAAAAAAAe8/atk6tUpWtec/s400/AllIsCalmAllIsBright.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;CHÚC MỪNG GIÁNG SINH&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;MERRY CHRISTMAS&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8528528305085913591?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8528528305085913591/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8528528305085913591' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8528528305085913591'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8528528305085913591'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2011/12/chuc-mung-giang-sinh.html' title='CHÚC MỪNG GIÁNG SINH'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-OVKM6AMGC0w/TuNeowlxUkI/AAAAAAAAAe8/atk6tUpWtec/s72-c/AllIsCalmAllIsBright.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-537563674609213118</id><published>2011-05-13T19:14:00.000-07:00</published><updated>2011-06-08T03:21:58.563-07:00</updated><title type='text'>HẠNH PHÚC CỦA EM LÀ ĐƯỢC SỐNG KHỎE MẠNH</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-DS1IehbxYws/Te9NMcDu35I/AAAAAAAAAeo/kRba_k10WBk/s1600/0216_1026_01.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5615792136439914386" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-DS1IehbxYws/Te9NMcDu35I/AAAAAAAAAeo/kRba_k10WBk/s400/0216_1026_01.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-DLAXwIRRfoI/Te9NMPFAynI/AAAAAAAAAeg/pIW4nGXtDqk/s1600/0216_1025_01.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5615792132955622002" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-DLAXwIRRfoI/Te9NMPFAynI/AAAAAAAAAeg/pIW4nGXtDqk/s400/0216_1025_01.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-dhNh-SsUrtk/Te9NL4p5u7I/AAAAAAAAAeY/kHC7ZsnMH8w/s1600/0216_1024_02.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5615792126936333234" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-dhNh-SsUrtk/Te9NL4p5u7I/AAAAAAAAAeY/kHC7ZsnMH8w/s400/0216_1024_02.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-DhzUSO73KCc/Te9NLQkHlFI/AAAAAAAAAeQ/cMoml4r1tow/s1600/0216_1024_01.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5615792116174656594" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-DhzUSO73KCc/Te9NLQkHlFI/AAAAAAAAAeQ/cMoml4r1tow/s400/0216_1024_01.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-34DBJZxYWDQ/Te9NLP_eLaI/AAAAAAAAAeI/gtbLtik9Ggo/s1600/0216_1024.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5615792116020948386" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-34DBJZxYWDQ/Te9NLP_eLaI/AAAAAAAAAeI/gtbLtik9Ggo/s400/0216_1024.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Bạn hiểu thế nào là hạnh phúc?&lt;br /&gt;Có phải có nhiều tiền bạc hay giàu sang- đó là hạnh phúc? Có lần hay đôi lần tôi nghĩ rằng hạnh phúc là phải giàu sang phú quý, nhưng có lẽ tôi đã sai vì khi nhìn thấy những người bệnh quằn quại trong đau đớn vì bệnh nặng, hay khi nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh nơi những người xung quanh tôi thì tôi lại nghĩ: Có lẽ hạnh phúc chỉ đơn sơ là một mái nhà yêu thương hay có một sức khỏe tốt để có thể làm mọi việc trên đời dù cho công việc đó có lớn lao hay tầm thường nhỏ bé.&lt;br /&gt;Lúc đó tôi đã nghĩ: nếu cuộc sống chỉ có tiền bạc thì thật vô vị, tẻ nhạt và cô đơn.&lt;br /&gt;Không phải chúng ta là ai, đang sống trong hoàn cảnh nào, cũng không phải chúng ta sống được bao lâu mà điều quan trọng nhất là chúng ta sống, cảm nhận và chia sẻ hạnh phúc của chúng ta cho những người xung quanh như thế nào?&lt;br /&gt;Tôi nghĩ thế đấy.&lt;br /&gt;Hạnh phúc là giá trị vô hình mà mỗi chúng ta đều mong ước vươn tới trong cuộc đời mình. Hạnh phúc không đến từ hoàn cảnh khách quan mà khởi phát từ bên trong tâm hồn mỗi con người.&lt;br /&gt;Hạnh phúc là phần thưởng mỗi người có thể tự trao tặng cho nhau.&lt;br /&gt;Đã một hay nhiều lần tôi nghe bài hát : Nhịp tim do ca sĩ Ngô Kiến Huy thể hiện và suy nghĩ rất nhiều về hoàn cảnh của 2 em An và Khánh hiện đang sống tại Văn Môn.&lt;br /&gt;“ Cầm bàn tay em bé thơ lòng bỗng thấy như buồn hơn. Nụ cười em như nắng mai mà tại sao tôi phải khóc. Rồi nơi đây sẽ mãi không còn bước chân em đùa vui mà em vẫn luôn giữ môi cười dù mai em phải xa”&lt;br /&gt;Thật sự lúc đấy tôi đã không cầm được nước mắt vì có lẽ bài hát ấy sao nó gần giống với hoàn cảnh của hai em đến thế. Mà có lẽ bài hát này tác giả viết dành cho những em nhỏ có hoàn cảnh giống như An và Khánh chăng ?&lt;br /&gt;Cũng đôi bàn tay xù xì, thô dáp, ngón tay không còn lành lặn, cũng thân hình nhỏ nhắn xinh xắn và có vẻ quá bé so với cái tuổi 12 nữa chứ. Làn da của hai em đâu có đẹp mà toàn thân da thô dáp, chóc vẩy, đôi mắt đỏ ngầu, gương mặt già nua, bé nhỏ&lt;br /&gt;nhất là mái tóc không còn là tóc, mà dường như nó đã khiêm nhường ẩn mình trong một lớp chất sừng dày cộp. Hai hàng lông mi không tồn tại nữa, đôi mắt to đỏ ngầu trông rất đáng sợ, đôi bàn tay nhỏ bé, gầy gò bé tẹo, ngón ngắn ngón dài trông cũng không phải là tay nữa. .Đây là triệu chứng của bệnh Ichion hay còn gọi là bệnh vảy cá mà tôi đã đề cập ở bài viết trước đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng chưa lúc nào nụ cười lại tẳt trên môi hai em cả. Lúc nào em cũng cười mà nụ cười còn rất xinh nữa chứ. Nhìn bé An và bé Khánh cười lòng tôi lại thấy vui vui xong cũng xen lẫn một nỗi buồn và một nỗi lo lắng vô hình về sức khỏe của hai em sau này. Tôi nghĩ chính sự hồn nhiên của hai em mà bệnh tật của hai em dường như không còn tồn tại nữa.&lt;br /&gt;Ở Văn Môn được một thời gian đã khá lâu, An và Khánh dường như đã trở thành thành viên của đại gia đình Văn Môn, được mọi người yêu mến. Hàng ngày hai em sáng sáng vẫn đến nhà thầy giáo Đỗ Trọng Hiền để học bài. Bé An khoe :” em đã học hết chữ của thầy giáo Hiền rồi, em học đếm cũng rất giỏi nên thầy Hiền khen An giỏi hơn Khánh” An thích lắm! Em An cũng tỏ ra là một người rất nhanh nhảu và hoạt bát nữa. Giáng sinh vừa rồi An còn đóng kịch cùng các cụ trong câu lạc bộ thơ Văn Môn, em được đóng vai chính trong vở kịch : “Món quà giáng sinh vô giá” do tôi viết kịch bản và đạo diễn. Bé An tỏ ra thông thuộc kịch bản và lắm khi còn nhắc vở cho các cụ diễn. Cô bé An cũng là một cô chị khá đảm đang, khi em Khánh bị ốm An vội vàng đưa em đến phòng khám của tôi để khám bệnh, khi dặn cách uống thuốc An nhớ ngay chính vì thế mà khi không có các Sơ ở nhà em vẫn chăm Khánh được. Bé An thật là khéo.&lt;br /&gt;Nhưng ngược lại với bé An, bé Khánh lại là một cậu bé ít nói và luôn trầm tư, rất ít khi nhìn thấy Khánh cưới nói rôm rả. Có những lần Khánh ốm, không ăn không uống mà em chỉ nằm trên giường khóc lóc, em nhớ dì Hòa (vì hôm đó dì Hòa đi tĩnh tâm tại dòng Mân Côi) và em cũng nhớ mẹ em nữa. Em nói trong nước mắt: “ Dì ơi, dì ở đâu? Sao dì không về với con? Mẹ ơi. Mẹ ở đâu? Sao mẹ bỏ con” rồi Khánh cứ vật vã, khóc lóc như vậy mặc cho những lời khuyên của chúng tôi đưa ra. Thế mới biết, be Khánh chưa bao giờ quên mẹ em cả. Tiếng khóc của em làm chúng tôi nghẹn ngào đến không cầm được nước mắt. Tháng 1/ 2011 vừa rồi, Khánh bị một cái u ở vùng cằm cổ,cái u đó cứ ngày càng to ra và gây đau đớn cho em, em Khánh không ăn được gì nhiều nên gầy hẳn đi. Em đã được ban giám đốc bệnh viện và các sơ đưa đi khám bệnh ở một bệnh viện khác có trang thiết bị đầy đủ hơn và hiện đại hơn những mong có thể giải quyết được cái u của bé Khánh.&lt;br /&gt;Thực ra khi phát hiện ra cái u vùng cằm cổ Khánh, nhiều người đã bắt đầu lo lắng cho em Khánh vì họ cho rằng có lẽ đó là giai đoạn sức khỏe của Khánh đi xuống nghiêm trọng và có lẽ em có thể sẽ chết. Cái tin đó gây hoang mang và thương cảm đặc biệt với mọi người quan tâm đến em. Chúng tôi đã rất sợ và cầu nguyện nhiều cho em Khánh.&lt;br /&gt;Một chuyện xáy ra khi đưa Khánh lên khám ở đó, bác sĩ khám và chẩn đoán em bị u nhầy vùng cằm cổ, chỉ cần một tiểu phẫu nhỏ là có thể giải quyết được tình trạng này của Khánh và trả lại sức khỏe cho em. Nhưng khi đề nghị họ phẫu thuật luôn cho Khánh thì họ lại sợ hãi vì trông bộ dạng của em làm họ sợ hãi.&lt;br /&gt;Vậy là ca phẫu thuật lại được một bác sĩ ở Văn Môn thực hiện dưới sự hướng dẫn và chỉ đạo của bác sĩ bệnh viện đó. Khi ra cổng bệnh viện đó đợi xe thì những người xung quanh cổng bệnh viện xúm lại xem rất đông. Họ cho rằng An và Khánh đều bị bỏng, có người thì nói là bị chất độc màu da cam rồi họ tặc lưỡi, lắc đầu và có người tỏ ra cảm thông với tình trạng của hai em.&lt;br /&gt;Thế đấy, thật khó để có thể diễn tả được nỗi vui mừng của hai em khi hai em thấy có nhiều người xung quanh nói cười như vậy!&lt;br /&gt;Hai em cứ cười hồn nhiên mà không hề sợ hãi hay không hề hay biết là họ đang bàn tán về hoàn cảnh và cái hình hài “lạ mắt” của mình. Điều đó thật đáng khâm phục.&lt;br /&gt;Về Văn Môn, Khánh đã được phẫu thuật nhưng do phương tiện của bệnh viện còn hạn chế nên cái u nhầy đó chỉ tạm thời được trích ra thôi chứ chưa thể hết hẳn. Nhưng như vậy cũng tốt, Khánh sẽ đỡ đau và ăn uống được tốt hơn. Cảm tạ Ông Trời đã mang lại niềm vui và sức khỏe cho cả hai em.&lt;br /&gt;Cho đến bây giờ thì sức khỏe của Khánh và An đều tốt, hàng ngày hai em vẫn đèo nhau đi học, đi lễ ở nhà thờ hay sang nhà dì Hòa để ăn cơm nữa.&lt;br /&gt;Khánh lái xe rất giỏi còn An thì lại chỉ thích ngồi đằng sau Khánh, em không thích học đi xe đạp. Hai em luôn như hình với bóng vậy, lúc nào đi đâu cũng có nhau.&lt;br /&gt;Khi được hỏi ước mơ của hai em sau này là gì? An nói : “ ước mơ lớn nhất của hai chị em em là được sống khỏe mạnh”&lt;br /&gt;Không phải ai sui khiến nhưng An đã nói ra câu ấy! Hạnh phúc của hai em không chỉ là sự quan tâm, chăm sóc của mọi người mà còn cần một sức khỏe để vui sống.&lt;br /&gt;Thật vậy, đối với những người bệnh và những người có hoàn cảnh khó khăn đôi khi hạnh phúc không phải là nhiều tiền của nhưng là được sống khỏe mạnh.&lt;br /&gt;Hạnh phúc với chúng ta không phải xa vời và khó thực hiện mà có lẽ hạnh phúc luôn luôn đồng hành cùng chúng ta, điều quan trọng là chúng ta có nhận ra hạnh phúc đích thực mà chúng ta đang có: có thể sau những khó khăn, thất bại trong cuộc sống bạn nhận ra được rằng thật hạnh phúc vì khi gặp khó khăn thử thách mình đã nhận ra được tình cảm mọi người dành cho mình như thế nào? Hay khi có ốm đau, bệnh tật bạn mới nhận ra được rằng sức khỏe mới quý giá dường bao?&lt;br /&gt;Và hạnh phúc thực sự có được khi chúng ta biết cảm nhận và chiêm ngắm, chia sẻ nó trong chính những giây phút hiện tại mình đang sống.&lt;br /&gt;Ngày ngày, An và Khánh vẫn rong ruổi xung quanh bệnh viện, vẫn nói, vẫn cười, vẫn chào mọi người như bao ngày khác. Phải chăng lúc đó hai em đang rất hạnh phúc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn thân mến!&lt;br /&gt;Tôi rất yêu quý An và Khánh, và một điều tôi nhận ra qua hoàn cảnh của hai em đó là một sự lạc quan, vui vẻ và yêu đời nơi hai em. Sẽ thật bi đát nếu hai em không đến được Văn Môn và được mọi người yêu thương, chăm sóc đúng không các bạn?&lt;br /&gt;Vì vậy, tôi cũng muốn nói với các bạn rằng: Đừng bao giờ nghĩ mình là kẻ khốn khổ bất hạnh nhưng hãy nghĩ tới và mở lòng ra với những người có số phận bạc bẽo hơn mình. Đó chính là hạnh phúc đấy!&lt;br /&gt;Kính chúc các bạn luôn luôn là người hạnh phúc trong cuộc sống. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-537563674609213118?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/537563674609213118/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=537563674609213118' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/537563674609213118'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/537563674609213118'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2011/05/hanh-phuc-cua-em-la-uoc-song-khoe-manh.html' title='HẠNH PHÚC CỦA EM LÀ ĐƯỢC SỐNG KHỎE MẠNH'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-DS1IehbxYws/Te9NMcDu35I/AAAAAAAAAeo/kRba_k10WBk/s72-c/0216_1026_01.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-1404724100918425408</id><published>2011-01-18T01:16:00.000-08:00</published><updated>2011-01-18T01:19:31.856-08:00</updated><title type='text'>NGOC VAN MON</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa_EaqiJI/AAAAAAAAAdQ/R_KoqzxTK0Y/s1600/Picture%2B004.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa_EaqiJI/AAAAAAAAAdQ/R_KoqzxTK0Y/s400/Picture%2B004.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563452954249955474" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa-okBKJI/AAAAAAAAAdI/HSpC2X1tyaI/s1600/1111_1528.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa-okBKJI/AAAAAAAAAdI/HSpC2X1tyaI/s400/1111_1528.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563452946772994194" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa-UalKjI/AAAAAAAAAdA/N82VUYeCIQ8/s1600/1014_1343_01.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa-UalKjI/AAAAAAAAAdA/N82VUYeCIQ8/s400/1014_1343_01.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563452941364701746" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa97nzATI/AAAAAAAAAc4/pwkJ5wGTEpo/s1600/0915_1525.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa97nzATI/AAAAAAAAAc4/pwkJ5wGTEpo/s400/0915_1525.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563452934709248306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa9hdy8AI/AAAAAAAAAcw/x3s_uhrsyKA/s1600/0713_1615.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa9hdy8AI/AAAAAAAAAcw/x3s_uhrsyKA/s400/0713_1615.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563452927687979010" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-1404724100918425408?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/1404724100918425408/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=1404724100918425408' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1404724100918425408'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1404724100918425408'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2011/01/ngoc-van-mon.html' title='NGOC VAN MON'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TTVa_EaqiJI/AAAAAAAAAdQ/R_KoqzxTK0Y/s72-c/Picture%2B004.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8873552297339728643</id><published>2010-12-20T13:54:00.001-08:00</published><updated>2010-12-20T14:01:22.507-08:00</updated><title type='text'>MERRY CHRISTMAS HAPPY NEW YEAR</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TQ_R2OphZeI/AAAAAAAAAck/MkL2wE1p79c/s1600/1197470230.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 350px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TQ_R2OphZeI/AAAAAAAAAck/MkL2wE1p79c/s400/1197470230.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5552887595146503650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8873552297339728643?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8873552297339728643/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8873552297339728643' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8873552297339728643'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8873552297339728643'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/12/merry-christmas-happy-new-year.html' title='MERRY CHRISTMAS HAPPY NEW YEAR'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TQ_R2OphZeI/AAAAAAAAAck/MkL2wE1p79c/s72-c/1197470230.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-997528875964661694</id><published>2010-12-20T13:54:00.000-08:00</published><updated>2010-12-20T13:55:36.795-08:00</updated><title type='text'>MERRY CHRISTMAS</title><content type='html'>&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-997528875964661694?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/997528875964661694/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=997528875964661694' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/997528875964661694'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/997528875964661694'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/12/merry-christmas.html' title='MERRY CHRISTMAS'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-1538136792503696765</id><published>2010-11-28T21:15:00.000-08:00</published><updated>2010-11-28T21:17:53.415-08:00</updated><title type='text'>CẦU MONG</title><content type='html'>Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin gửi tới các quý vị là ân nhân, thân nhân và những người bạn của tôi những lời nguyện cầu tốt đẹp nhất. Xin cảm ơn các quý vị đã luôn đồng hành và giúp đỡ tôi trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     - Cầu mong bạn sẽ tìm được sự thanh thản và bình yên trong một thế giới có nhiều điều mà bạn không thể hiểu được.&lt;br /&gt;     - Cầu mong nỗi đau bạn chịu đựng cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn vươn lên, đối diện những thử thách với lòng dũng cảm và sự lạc quan. Bạn hãy luôn biets rằng có một người nào đó hiểu và yêu bạn, người đó luôn ở cạnh bạn ngay cả khi bạn cảm thấy cô độc nhất.&lt;br /&gt;     - Cầu mong bạn sẽ khám phá sâu sắc lòng tốt của người khác để tin tưởng vào một thế giới yên bình.&lt;br /&gt;     - Cầu mong một lời tử tế, một cử chỉ làm yên lòng, một nụ cười nồng ấm sẽ được tặng cho bạn hàng ngày. &lt;br /&gt;  Và, cầu mong bạn hãy trao tặng những món quà như vậy cho người khác ngay khi bạn nhận được chúng. Hãy nhớ, mặt trời luôn chiếu sáng khi cơn bão có vẻ như kéo dào vô tận. Bạn hãy hiểu rằng một người yêu thương bạn thật sự là khi họ không ở cạnh bạn nhưng bạn vẫn cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm của người ấy.&lt;br /&gt;  Hãy nhớ rằng trong cuộc sống những va chạm và đau khổ mà bạn gặp phải sẽ ít hơn nhiều so với những ước mơ và hạnh phúc mà bạn có.&lt;br /&gt;     - Cầu mong những điều mà bạn cảm thấy là khuyến khuyết trong hiện tại sẽ trở thành thế mạnh của bạn trong tương lai. Cầu mong bạn nhìn thấy tương lai của bạn như là một người đầy đủ sự hứa hẹn và những khả năng.&lt;br /&gt;    - Cầu mong bạn tìm thấy đầy đủ sức mạnh tinh thần để tự quyết định trong những tình huống tệ nhất mà không bị bất cứ người nào phán xử vì kết quả đó.&lt;br /&gt;    - Cầu mong bạn luôn luôn cảm thấy được yêu thương&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-1538136792503696765?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/1538136792503696765/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=1538136792503696765' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1538136792503696765'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1538136792503696765'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/11/cau-mong.html' title='CẦU MONG'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6826209050067384385</id><published>2010-11-11T21:26:00.001-08:00</published><updated>2010-11-11T21:41:47.905-08:00</updated><title type='text'>CON ĐI TÌM</title><content type='html'>&lt;img style="WIDTH: 0px; HEIGHT: 0px; VISIBILITY: hidden" border="0" src="http://counters.gigya.com/wildfire/IMP/CXNID=2000002.0NXC/bHQ9MTI4OTUzOTQwMTEwMSZwdD*xMjg5NTM5NTk3MTE*JnA9Mzg2MzYxJmQ9Jm49YmxvZ2dlciZnPTEmbz1kZjQxYjMzZGJlNzA*/NmUwODFhNjkxNTU4M2RmMTkwZSZvZj*w.gif" width="0" height="0" /&gt;&lt;embed style="WIDTH: 484px; HEIGHT: 241px" height="241" type="application/x-shockwave-flash" width="484" src="http://static.photobucket.com/player.swf" allowfullscreen="true" allownetworking="all" wmode="transparent" flashvars="file=http%3A%2F%2Fvid246.photobucket.com%2Falbums%2Fgg118%2Fphaolothien%2FHUONG%2520ICLA%2FCONITM-1.mp4"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6826209050067384385?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6826209050067384385/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6826209050067384385' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6826209050067384385'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6826209050067384385'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/11/blog-post.html' title='CON ĐI TÌM'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-1899542977624008313</id><published>2010-11-06T18:48:00.000-07:00</published><updated>2010-11-11T21:43:41.324-08:00</updated><title type='text'>SACRED DANCE OF VIETNAMESE STUDENTS IN ICLA</title><content type='html'>&lt;embed style="WIDTH: 450px; HEIGHT: 271px" height="271" type="application/x-shockwave-flash" width="450" src="http://static.photobucket.com/player.swf" allowfullscreen="true" allownetworking="all" wmode="transparent" flashvars="file=http%3A%2F%2Fvid246.photobucket.com%2Falbums%2Fgg118%2Fphaolothien%2FSACRED%2520DANCE%2Fdanceinicla_WMVV9.mp4"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-1899542977624008313?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/1899542977624008313/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=1899542977624008313' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1899542977624008313'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1899542977624008313'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/11/sacred-dance-of-vietnamese-students-in.html' title='SACRED DANCE OF VIETNAMESE STUDENTS IN ICLA'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2639391406313159086</id><published>2010-10-18T23:21:00.000-07:00</published><updated>2010-10-18T23:23:56.635-07:00</updated><title type='text'>MẸ ! CON CẢM ƠN MẸ !</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:georgia;font-size:180%;"&gt;Mẹ kính yêu !&lt;br /&gt;Có lẽ con phải nói câu : " Con cảm ơn mẹ " đã từ lâu lắm rồi! Vậy mà cho đến bây giờ con vẫn chưa bao giờ nói câu ấy với mẹ . Con thật lòng xin lỗi mẹ và cám ơn mẹ nhiều lắm.&lt;br /&gt;Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau rồi sinh ra con, nuôi nấng và chăm sóc con từng ngày.&lt;br /&gt;Con cám ơn mẹ đã chịu bao đau khổ, hi sinh, vất vả suốt đời vì con. Dù cho con chưa bao giờ nói câu cảm ơn đến mẹ nhưng trong thâm tâm con, con luôn cảm ơn mẹ.&lt;br /&gt;Từ khi mang thai con, mẹ đã vất vả. Từ khi sinh ra con mẹ còn vất vả hơn nữa để lo lắng, chăm sóc, dạy dỗ con nên người. Con biết đã nhiều đêm, mẹ thức trắng vì bệnh tật của con. Rồi nhiều đêm mẹ trằn trọc, suy tư về tương lai của con và của gia đình ta sau này. Tuổi tác đã hằn lên đôi mắt, đôi tay, thân thể mẹ. Mẹ đã đang già đi thật rồi vì thời gian, vì gánh nặng gia đình và vì tất cả mọi chuyện của cuộc sống đè nặng lên đôi vai mẹ. Nhưng con vẫn thấy mẹ mỉm cười mà không một lời than thở. Mẹ ơi! Mẹ biết không? Chính nụ cười hiền hậu và nhân từ ấy đã dạy con bài học đầu tiên khi vào đời: đó là hãy luôn mỉm cười dù cuộc sống có nhiều thử thách và khó khăn.&lt;br /&gt;Trong mắt con mẹ luôn là Thiên Thần, tuy không có cánh, không vòng Thánh nhưng với con mẹ rất đẹp và đẹp hơn cả Thiên Thần nữa!&lt;br /&gt;Ngồi nhớ lại những ngày thơ ấu, con đã rất tinh nghịch, quậy phá, mẹ đã đánh con, những cái roi ngày đó sao mà đau quá mẹ ạ! Lúc đó con đã khóc rất dữ dội, đúng không mẹ? Lúc đó con đã rất giận mẹ nhưng con biết khi đánh con lòng mẹ cũng đau xót và thương con lắm. Mẹ không cho con đi nắng, không cho con tắm ao, không cho con nghịch bẩn và luôn dành cho con những cái roi khiến con đau chết điếng mỗi khi con phạm lỗi. Lúc đó, con đã rất ghét mẹ vì con nghĩ mẹ ghét con nên mẹ đánh con, mẹ không yêu thương con.&lt;br /&gt;Nhưng bây giờ khi đã lớn khôn, con mới biết và cảm ơn mẹ vì sự nghiêm khắc đến yêu thương vô bờ mẹ đã dành cho con. Con đã nên người từ chính những cái roi đau đớn ấy của mẹ. Con cảm ơn mẹ nhiều lắm !&lt;br /&gt;Khi con bắt đấu bước chân vào cấp III, rồi vào trường trung cấp thì mẹ vẫn là người lo lắng nhất cho con. Có nhiều khi bố con vắng nhà , đi làm xa thì gánh nặng kinh tế của gia đình lại một mình mẹ lo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những mùa đông lạnh giá, khi mọi người vẫn còn ngủ ấm trong chiếc chăn bông thì mẹ của con lại phải thức dậy, đi ra nghĩa địa để làm cái công việc mà có lẽ đối với một số người thì đó là một công việc hết sức tầm&lt;br /&gt;thường đó là chôn xác những người chết và thay nhà mới cho những xác chết đã lâu năm. Con còn nhớ khi đó mẹ đã nói:&lt;br /&gt;" Vì miếng cơm manh áo, tiền học tập của các con mà mẹ sẵn sàng làm mọi việc dù là gian khổ và khó khăn nhất "&lt;br /&gt;Câu nói ấy của mẹ khiến cho trái tim con vỡ tung ra vì con đã cảm nhận được tình yêu thương thự sự mẹ dành cho con.&lt;br /&gt;Mẹ ơi! Con muốn nói rằng: con chưa bao giơ thấy tủi thân hay xấu hổ vì bố mẹ yêu dấu của con làm nghề mai táng cả mà ngược lại con còn thấy tự hào vì con được làm con của bố mẹ! Có những lần con đã ngồi khóc một mình, con khóc không phải vì tủi thân mà vì con thấy thương mẹ và yêu mẹ biết bao.&lt;br /&gt;Tuy gia đình ta còn khó khăn nhưng chính tình yêu mà mẹ dành cho chúng con đã tiếp thêm sức mạnh để con học tập và sống thật tốt trước cuộc đời.&lt;br /&gt;Bây giờ con đã trở thành một y tá- được chăm sóc sức khỏe cho tất cả mọi người đặc biệt là những người bệnh phong, con càng cảm thấy hãnh diện vì cái nghề cao quý ấy chính mẹ đã hướng dẫn cho con. Con cảm ơn mẹ.&lt;br /&gt;Có những người mẹ rất giàu có, tiền của nhiều và là những qúy bà hết sức sang trọng trước mặt mọi người, được thế gian ngưỡng mộ, cung phục. Nhưng những người đó cũng sẽ không bao giờ đẹp bằng mẹ của con cả. Tuy đối với thế gian mẹ chẳng là gì cả nhưng đối với con mẹ là tất cả, mẹ là món quà vô giá mà Thượng Đế đã ban tặng cho bố con và cho cả chúng con nữa nên mẹ là nhất và không có gì có thể so sánh được với mẹ Nghĩa của con cả. Con yêu mẹ nhiều lắm! Tuy không bao giờ nói ra điều này nhưng mẹ kính yêu của con, con xin lỗi mẹ vì những gì con đã làm cho mẹ phải phiền lòng và xin hứa với mẹ con sẽ sống thật tốt trong bổn phận làm con thảo hiếu, làm tròn bổn phận trong mọi công việc để xứng đáng với công ơn dưỡng dục mà bố mẹ đã dành cho con.&lt;br /&gt;Nhân kỉ niệm 80 năm ngày thành lập Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam 20 -10, con xin được bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đến mẹ, con kính chúc mẹ mạnh khỏe, hạnh phúc, bình an và sống lâu trăm tuổi. Con yêu mẹ và yêu mẹ mãi mãi!&lt;br /&gt;Con gái của mẹ&lt;br /&gt;Bùi Hiếu Ngọc &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2639391406313159086?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2639391406313159086/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2639391406313159086' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2639391406313159086'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2639391406313159086'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/10/me-con-cam-on-me.html' title='MẸ ! CON CẢM ƠN MẸ !'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-7438393237236661091</id><published>2010-09-28T05:06:00.000-07:00</published><updated>2010-09-28T05:11:21.439-07:00</updated><title type='text'>SUY NIỆM : CUỘC SỐNG CỦA MỘT CON NGƯỜI</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:lucida grande;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lạy Chúa, chiều nay là chiều thứ 7, người đàn ông mang tên Phạm Văn Bớp vẫn đến nhà thờ tham dự Thánh lễ như thường lệ. Vẫn đôi nạng dò dẫm và đôi chân thận trọng, ông ấy khùa khùa từng bậc để lên từng bậc để lên cửa nhà thờ, cúi chào Thánh Thể một cách cung kính rồi lại dò dò vào chỗ ngồi, làm dấu Thánh giá và đứng thinh lặng một lúc rồi ngồi xuống ghế. Vẫn hành động ấy, cử chỉ ấy hành ngày vẫn diễn ra vậy mà nó luôn mang lại cho con cảm giác khâm phục và xúc động. Con liên tưởng tới một lời thánh ca:&lt;br /&gt;“Con mù loà con không thấy Chúa nhưng Chúa hằng ở mãi trong con”và “ hãy lấy đức tin bù lại nếu giác quan không cảm thấy gì “&lt;br /&gt;Lạy Chúa, Chúa biết ông ấy mù và mọi người ở bệnh viện này cũng biết ông ấy mù. Vậy mà sao con lại cảm thấy lòng ông ấy, tâm trí ông ấy sốt sắng, yêu mến Chúa nóng bỏng, ngập tràn trong từng lời kinh, trong cử chỉ cung kính và nhất là động lực khiến ông ấy ngày ngày lần mò tới nhà thờ trong các giờ kinh phụng vụ và các Thánh lễ.&lt;br /&gt;Ông ấy nói : chính Chúa là động lực và là nguồn ánh sáng chói lọi dắt ông ấy đi mấy chục năm nay nên ông ấy chưa hề bị vấp ngã. tuy đôi mắt ông ấy mù loà nhưng ông ấy cảm thấy Chúa luôn hiện hữu trong ông ấy, Chúa hiền hậu và trìu mến nhìn ông ấy. Chính Chúa là đôi bàn chân, đôi bàn tay, là đôi mắt, là con tim ông ấy. Chúa cứ mời gọi và ông ấy cứ đến cùng Chúa.&lt;br /&gt;Tuy bị bệnh tật hành hạ trong đau đớn nhưng ông vẫn tin tưởng và xác tín vào Chúa, Chúa sẽ ban cho ông khỏi sự chết muôn đời và ông ấy sẽ lại trở về Thiên đàng với một hình hài đầy đủ và đẹp đẽ. Chúa là sức mạnh để ông ấy tiếp tục sống.&lt;br /&gt;Ông Bớp khao khát được rước Thánh Thể mỗi ngày để từ đó thể xác và linh hồn ông được bổ dưỡng và lớn mạnh trong Chúa. Ông khao khát được chiếm hữu Chúa trọn vẹn. Ông ấy muốn Chúa ở cùng ông ấy mọi nơi, mọi lúc ngay cả trên giường bệnh, Chúa là cây lạng đưa ông ấy về Nước Trời. Ông ấy tự hào vì chính bản thân đang chịu đau khổ cùng Chúa trên cây Thánh giá. Bị bệnh phong cùi đã bao nhiêu năm nay, niềm vui rất ít nhưng đắng cay và nước mắt thì chan chứa ấy vậy mà niềm tin tưởng cậy trông vào Chúa thì chưa bao giờ vơi bớt. ông ấy thường khấn rằng:&lt;br /&gt;“Lạy Chúa, con xin phó thác mọi sự trong tay Chúa”&lt;br /&gt;Ông ấy nói trong tiếng khóc, ông ấy khóc vì đời ông đau khổ và đau đớn, điều này tránh làm sao được vì bệnh tật, vì đôi mắt mù loà, thân hình tàn phế, lở loét. Ban ngày hay đêm tối ông ấy làm sao mà biết được nhưng mọi lúc và mọi nơi con luôn nhìn thấy ông ấy đọc kinh và lần hạt để cầu nguyện cho tất cả mọi người.&lt;br /&gt;Khi suy niệm về cuộc đời và nhất là cuộc sống của những người phong đau khổ cách riêng là những người Kitô hữu là người phong con mới thấm thía một điều rằng: cuộc sống vốn không phẳng lặng và chưa bao giờ là bình an cả. Nó bấp bênh và chứa đựng những nỗi niềm riêng tư. Khi chúng con vui cười hạnh phúc vì có nhiều người yêu mến hay có nhiều tiền thì bên cạnh chúng con lại có rất nhiều người đang phải đau khổ, quằn quại vì bệnh tật hành hạ. Trong khi chúng con đang vùi mình vào những cám dỗ của thế gian như tiến tài, địa vị, danh vọng thì chúng con đã quên mất Chúa, chúng con bắt tay với ma quỷ và có lẽ đôi lúc chúng con cũng trở thành ma quỷ. Đôi mắt tâm hồn chúng con lúc đó đã mù, mù thật rồi Chúa ơi !&lt;br /&gt;Chúng con vì buôn ba mà quên đi mất rằng mình là một Kitô hữu, chính mình có bổn phận và trách nhiệm sống lời Chúa. không nhà thờ, không cầu nguyện, chẳng Thánh lễ hay làm việc bác ái- chúng con đã mù, mù mất đôi mắt đức tin rồi Chúa ơi!&lt;br /&gt;Con thấy cuộc sống như gió thoảng mây bay, ngày nay là hạnh phúc, ngày mai là đau khổ nhưng cuộc đời là một quy luật. Con người không phải sinh ra để tuân theo quy luật sao ? Ấy vậy mà trong niềm tin có Chúa, chẳng có quy luật nào cao trọng và vô cùng như quy luật tình yêu.&lt;br /&gt;Lạy Chúa !&lt;br /&gt;Có ở trong những giây phút thinh lặng để suy niệm, chúng con mới biết lời Chúa, việc cầu nguyện, tham dự Thánh lễ, rước Thánh Thể và việc bác ái quan trọng là dường nào. Họ mù nhưng tâm hồn họ trong sáng, họ khao khát có Chúa, đón nhận Chúa trong từng phút giây. Vậy mà chúng con- những người mắt sáng, chân tay lành lặn mà đôi mắt đức tin lại mù loà đến vậy ? Trong Thánh vịnh có câu:&lt;br /&gt;“ Lời Chúa là đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường cho con đi”&lt;br /&gt;Chiều nay, mà không phải, chỉ sau khi kết thúc Thánh Lễ chiều thứ 7 ngày hôm nay, là trời sẽ sập tối, một bóng đen dày đặc bao phủ khắp mặt đất. Cái bóng tối tự nhiên ấy sẽ làm cho chúng con không còn nhìn thấy cái gì nữa cả nếu không có đèn điện hoặc một ngọn đuốc sáng soi đường. Nhưng nếu trong tay chúng con không có những dụng cụ mang ánh sáng ấy thì sao nhỉ? Rắn rết, hố sâu, đường gồ ghề đang chờ đợi chúng con ? Chúng con sợ lắm Chúa ơi!&lt;br /&gt;Xin hãy thắp lại ngọn lửa yêu mến Chúa trong lòng chúng con nếu ngọn lòng chúng con khô khan, nguội lạnh hoặc khi ngọn lửa yêu mến Chúa còn leo lét cháy thì Chúa ơi, xin hãy khêu lên cho nó bừng bừng cháy Chúa nhé! Và qua đó xin cho chúng con hiểu rằng:&lt;br /&gt;“ Không phải mọi sự thiếu hụt, đau khổ về thể xác và tinh thần ở trên đời này đều là hình phạt khắc nghiệt mà nó là những dấu chỉ yêu thương Chúa muốn dành cho người Chúa hằng yêu mến “&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Têrêsa Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;nunngoc2008@yahoo.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-7438393237236661091?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/7438393237236661091/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=7438393237236661091' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7438393237236661091'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7438393237236661091'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/09/suy-niem-cuoc-song-cua-mot-con-nguoi.html' title='SUY NIỆM : CUỘC SỐNG CỦA MỘT CON NGƯỜI'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-3623865721161496181</id><published>2010-09-28T05:02:00.000-07:00</published><updated>2010-09-28T05:06:24.855-07:00</updated><title type='text'>GIÊSU- NGƯỜI BẠN CỦA TÌNH YÊU</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:georgia;"&gt;Những lúc buồn, tôi không biết tâm sự cùng với ai cả ngoại trừ Chúa của tôi. Trong những lúc khó khăn của cuộc sống, trong những lúc lòng tôi thấy trống vắng và sao động thì Ngài luôn ở bên tôi. Thực sự lúc đó tôi chẳng biết làm gì ngoại trừ việc than thở: “ Trời ơi! Tôi mệt quá! “. Tôi cảm thấy chán nản và bi quan khủng khiếp. Kể từ lúc biết đọc, biết viết, biết suy nghĩ đến giờ, tôi đã không ít lần rơi vào những khủng hoảng đó. Thật là khó để có thể diễn tả nó hình thù và tính chất như thế nào bởi mỗi lần là một lỗi lầm, một vấp phạm khác nhau. Đôi khi tôi cũng nghĩ tránh làm sao khỏi những sự ấy vì một lẽ đơn giản tôi vốn mang bản chất con người mỏng dòn, yếu đuối và dễ sa ngã. Thú thật rằng tôi đã phải đấu tranh với chính bản thân tôi rất nhiều để có thể chiến thắng nỗi ám ảnh đó bằng cách này hay cách khác. Sau cùng tôi đã nhận ra một người bạn tâm tình, thân thiết đến gần gũi là Chúa Giêsu Kitô- Chúa chúng ta. Gần Ngài tôi cảm thấy tâm hồn mình đuợc bình an và hạnh phúc, sốt sắng và yêu mến đến lạ lùng. Những lúc buồn vui trong cuộc sống, tôi luôn tìm đến với Ngài để tâm sự, sẻ chia và lắng nghe lời Ngài nơi tôi. Tôi biết không phải ai cũng có được cái ơn nghe thấy tiếng Ngài nói trong tâm hồn mỗi chúng ta đâu nhưng cũng không phải là Ngài chưa bao giờ tâm sự với chúng ta cả bởi vì lòng chúng ta nguội lạnh, trai đá, rửng rưng và có quá nhiều toan tính. Ngài luôn yêu mến, gần gũi và đồng hành cùng chúng ta mà chúng ta chẳng hay biết mà chúng ta lại xa lánh, chối bỏ Ngài. chúng ta cứ trong chờ Chúa ban ơn cho chúng ta, cứu độ chúng ta mà chúng ta lại chưa bao giờ cộng tác với Ngài, nghe lời Ngài thì thử hỏi làm sao chúng ta có thể nên thánh được?&lt;br /&gt;Ví như một người bị rơi xuống suối, mong chờ Chúa đến cứu mình nhưng khi cây gỗ trôi cạnh anh ta, anh ta không mảy may bám vào, sợi dây thừng vắt ngang qua suối anh ta không cần cầm lấy để rồi ngậm ngùi chết đuối trong khi Chúa lại dùng chính những khí cụ ấy để giúp anh.&lt;br /&gt;Con người là thế đấy, chỉ thích ăn sẵn mà không muốn bỏ chút công sức nào của mình ra dù là nhỏ bé. Sống kiểu đó có lẽ muôn đời cũng sẽ chỉ chết trong bi quan và trầm luân nơi cõi chết mà thôi !!!&lt;br /&gt;Lạy Chúa kính yêu !&lt;br /&gt;Phải khẳng định một điều rằng: chỉ sống trong tình yêu đích thực con người mới cảm nhận thấy Chúa, thấy ơn lành Chúa ban. thực tại xã hội ngày nay, tình yêu có rất nhiều, rất đa dạng và phong phú nhưng dường như những thứ tình cảm đó được đổi trác, mua bán bằng những đồng tiền, những đồng đô la bất chính. Dường như khi cần tình cảm, họ chỉ cần bỏ tiền ra mua, thật quá dễ dàng!&lt;br /&gt;Con không biết đó có phải là thứ tình yêu mà Chúa ban, Chúa muốn nơi chúng con hay không nữa? Hay đó chẳng qua là thứ tình yêu mơ hồ, nhạt nhẽo, lợi dụng? Chẳng thế mà, dân Chúa thời xưa vì lòng ghen tuông, đố kị mà đóng đinh Chúa trên thập giá khiến Chúa phải đau đớn, gồng mình lên mà cay đắng, xót xa, bi quan và đau khổ.&lt;br /&gt;Còn dân Chúa ngày nay thì sao? Họ không cần cầm búa đóng đinh Chúa trực tiếp vào thập giá như trên đồi Gôn-Gô-Tha ngày xưa nữa, nhưng bằng cách nào đó nhân loại ngày nay cũng đang đóng đinh Chúa vào thập giá không phải một lần, hai lần mà nhiều nhiều lần nữa.&lt;br /&gt;Lạy Chúa, mỗi lần nhìn lên cây thánh giá con thấy con xấu hổ quá vì con là một trong cả biển người tội lỗi đang đóng đinh Chúa vào thập giá. Con xin lỗi Chúa và xin Chúa thứ tha.&lt;br /&gt;Lạy Chúa, nhưng cũng chính nhờ tình yêu vô biên ấy của Chúa mà chúng con được tha tội. Con thấy tự hào vì thánh giá Chúa là biểu tượng của một tình yêu bất diệt.&lt;br /&gt;Giêsu- người bạn của tình yêu. con tự hào khi là con Chúa bởi chúng con tin rằng trong Chúa, tâm hồn chúng con luôn được bình an và yên hàn.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Têrêsa Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;nunngoc2008@yahoo.com &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-3623865721161496181?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/3623865721161496181/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=3623865721161496181' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3623865721161496181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3623865721161496181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/09/giesu-nguoi-ban-cua-tinh-yeu.html' title='GIÊSU- NGƯỜI BẠN CỦA TÌNH YÊU'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2090706109128785624</id><published>2010-06-05T21:01:00.000-07:00</published><updated>2010-06-05T21:13:26.272-07:00</updated><title type='text'>THƯ GỬI HIẾU</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TAsgSlS_oQI/AAAAAAAAAcU/9JD24Orig-o/s1600/untitled.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 163px; DISPLAY: block; HEIGHT: 196px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5479508875247853826" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TAsgSlS_oQI/AAAAAAAAAcU/9JD24Orig-o/s400/untitled.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chào Cha Thiên,&lt;br /&gt;Con là Hiếu, học cùng lớp giáo lý dự tòng với chị Nhung và đã được chị Nhung giới thiệu gặp Cha một lần. Được gặp Cha con rất vui và thấy rất thoải mái. Từ đó con có thiện cảm rất nhiều với Thiên Chúa giáo.&lt;br /&gt;Giờ đây con chỉ còn một số băn khoăn mà con rất muốn Cha trả lời rõ ràng cho con. Bởi vì nếu không thì con cảm thấy bơ vơ và lạc lõng.&lt;br /&gt;Điều trở ngại duy nhất của con khi đến với Công giáo là tính hình thức. Con bây giờ không bàn đến quan điểm của Nhà Thờ về tính cần thiết của nó. Điều con muốn hỏi Cha, với tư cách là đại diện của Nhà Thờ, là Nhà Thờ, hay Thiên Chúa nghĩ gì về một kẻ như con. Để con hiểu được mình bị bỏ rơi đến mức độ nào.&lt;br /&gt;Con đã mua sách "Giáo lý của hội thánh Công giáo", đã đọc tuyên ngôn "Dominus Jesus". Và con hiểu là bất cứ một người Công giáo nào cũng phải tuyên xưng Đức Tin vào Mẹ Maria Đồng Trinh.&lt;br /&gt;Bởi vì con đến Nhà Thờ trong tinh thần quý trọng tính thành thật của nó. Cho nên cũng vì thành thật, mà con hỏi Cha, là trong khi con còn chưa tin được Đức Maria Đồng Trinh thì chắc chắn con cũng chưa là người Công giáo được. Thế thì, trong khi đó, các lời cầu nguyện của con có được Thiên Chúa lắng nghe không? Trong khi con cố gắng thi hành Lề Luật của Người, làm theo lời Người dạy, "làm theo ý muốn của Cha ở trên trời" ... thì Thiên Chúa có đoái thương đến con không? Con tin Đức Jesus Kito là Thiên Chúa, theo nghĩa "Thiên Chúa là thần khí và là sự thật", "là tình yêu" ... chứ không phải theo lối nghĩ phụ thuộc vào một sự kiện thuần vật chất là do một người nữ đồng trinh sinh ra.&lt;br /&gt;Con không bàn đến khía cạnh Đức Tin ở đây. Con chỉ hỏi là trong khi con còn ngờ ngợ, chưa mạnh dạn tuyên xưng điều đó, thì các đau khổ vẫn ập lên con, và các lời cầu nguyện của con, lối sống cố gắng nương theo Lề Luật của con, vốn là điểm tựa tinh thần duy nhất của con, sẽ được phán định như thế nào ? Nhà Thờ sẽ ruồng bỏ con chăng ? Thiên Chúa sẽ phớt lờ con chăng ? Người có cứu giúp con như đã dùng cánh tay mạnh mẽ mà đưa dân Israel ra khỏi Ai-Cập ?&lt;br /&gt;Con không biết thế nào. Một đằng thì "Ai làm theo ý muốn của Cha Ta trên trời, thì người ấy là em trai, em gái và mẹ của Ta vậy", "giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế" (Gioan, 4:23). Một đằng thì "Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giê-su là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ" (Rm, 10:9).&lt;br /&gt;Nhà Thờ đối xử như thế nào với một người như con ? Mà quan trọng hơn, Thiên Chúa đối xử như thế nào với một người như con ? Một người vui mừng, hớn hở khi được đọc Lời Chúa nhưng đồng thời cũng ngại ngùng khi tuyên xưng Đức Mẹ Đồng Trinh. Chẳng lẽ không có một thái độ trung gian nào dành cho những ai sẵn sàng tuân thủ lời Jesus phán dạy mà chưa sẵn sàng cho việc tuyên xưng Đức Tin sao.&lt;br /&gt;Mong Cha trả lời rõ ràng cho con.&lt;br /&gt;Chào Cha.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chào Hiếu nhé!&lt;br /&gt;Trước hết mình và Hiếu cứ xưng hô với nhau là anh em cho nó tự nhiên.&lt;br /&gt;Hiếu thân, anh rất biết tất cả những bức xúc của em khi em đưa ra những vấn nạn, nó được thể hiện ra ngay trong giọng văn của em.&lt;br /&gt;Anh ghi nhận ở em có một tấm lòng thiện chí để tìm ra một chân lí, hay nói khác đi, nơi em đang khát vọng cho một kiếm tìm để sao cho mình có một cuộc sống bình an thật sự trước những vấn nạn thật khó hiểu của cuộc đời này.&lt;br /&gt;Anh mong anh em mình thật bình tâm để chúng ta suy ngẫm.&lt;br /&gt;Chắc em biết, để hỏi anh những câu hỏi trên, em phải mất bao nhiêu là thời gian, mất bao nhiêu là cuốn sách, biết bao nhiêu người để hỏi. Ấy là chưa kể từ khi em có trí khôn, em phải đi học…rồi học đến đại học… vẫn chưa có một lời giải đáp thoả mãn! Như vậy, trong một giới hạn, một trang giấy, một vài bài học, một vài triết thuyết, cả anh em mình không thể giải quyết một sớm một chiều được.&lt;br /&gt;Ta cùng nhau lấy ví dụ này nhé: em định nghĩa cho anh “triết học” là gì? Thôi định nghĩa “tình yêu” là gì vậy? Em có bao giờ nhìn thấy tình yêu không? Em có bao giờ đem lên cân, cân thử tình yêu của ba mẹ em dành cho em nó nặng mấy kí không? Chắc bây giờ Hà nội đang lạnh lắm, Lạng sơn nơi anh đang ở chỉ có 7oC, em có nhìn thấy cái “lạnh” không?&lt;br /&gt;Ở trên thế gian này, vô số cái không nhìn thấy những nó vẫn tồn tại, hiện hữu như nó đã có. Có điều mấy khi ai để ý đâu. Em là người hạnh phúc vì em đã để ý đến những điều chẳng mấy ai quan tâm vì vô vàn những lí do, và có người họ cho là dở hơi khi tìm hiểu.&lt;br /&gt;Chủ nhật tới là lễ Chúa Hiển linh, anh đang dọn bài chia sẻ với mọi người trong Thánh lễ, và bây giờ anh chia sẻ với em như những người khác.&lt;br /&gt;Lễ Hiển linh, nói nôm na là Thiên Chúa tỏ hiện ra với muôn dân, và nói cho họ biết là có Thiên Chúa.&lt;br /&gt;Chúa hiện ra với loài người như một em bé sơ sinh nằm trong hang đá nghèo hèn. Hơn 2000 năm trôi qua, niềm tin ấy vẫn tồn tại. Không biết có triết thuyết nào tồn tại như vậy không? Chẳng lẽ những người đang tin vào “em bé” ấy một cách mê muội?&lt;br /&gt;Ở Lạng sơn ai cũng biết chuyện ông Ký ở Noọc Tồng, sau khi trở lại đạo trong vòng một tháng, nhà ông có ba người chết. Nếu có Chúa thật tại sao Chúa không cứu gia đình nhà ông, nếu hiểu theo Thiên Chúa là người nhân lành, là Thiên Chúa thương xót?&lt;br /&gt;Em đã thăm những người bệnh nhân ở Bệnh viện phong-da liễu Văn môn, chắc em cũng chưa được họ chất vấn em. Nếu có Chúa, có Phật; Chúa Phật là Đấng thương người, từ bi sao lại để chúng tôi thế này, bị gia đình, cha mẹ, anh em thậm chí con cái bỏ rơi, bị cụt chân cụt tay…? Em trả lời họ thế nào?&lt;br /&gt;Vậy Thiên Chúa em đang tìm kiếm có thật hay không? có phải là Ngài bỏ rơi con người không? Có bỏ rơi em không?&lt;br /&gt;Các triết thuyết cũng như vấn nạn của con người: con người là ở đâu mà ra, chết đi về đâu, cuộc sống này có ý nghĩa gì không…?&lt;br /&gt;Em có thấy ở chỗ nào người ta trả lời cho em một cách rõ ràng không? Hay không cẩn thận cứ cãi nhau như kiểu: quả trứng hay con gà, cái nào có trước.&lt;br /&gt;Có nhiều thứ ở trên đời này chỉ có sống và kinh nghiệm mới cảm thấy, chứ không thể chứng minh một cách rõ ràng như toán học hay vật lý…&lt;br /&gt;Triết học mới đặt ra cho ta câu hỏi nhưng chưa có câu trả lời. Còn những điều em đang học hỏi, giáo lý Công giáo, nói một cách khoa học là Thần học, đó là câu trả lời cho triết học.&lt;br /&gt;Thần học không phải là những giáo điều vu vơ, suy nghĩ không có cơ sở, mà là những giáo lý dựa trên nền tảng Kinh thánh.&lt;br /&gt;Cũng có người cho rằng, những nhà thần học là những triết gia nhưng biết cúi mình, quỳ gối thờ lạy Thiên Chúa, và nhất là biết cầu nguyện. Nói khác đi là những triết gia có đức tin.&lt;br /&gt;Như em nói: Điều trở ngại duy nhất của con khi đến với Công giáo là tính hình thức. Vậy quỳ gối, cúi mình, cầu nguyện có phải là hình thức không?&lt;br /&gt;Chúng ta không thể nào nói: tôi tin, tin lắm, nhưng tôi không thể hiện ra bên ngoài thì làm sao chứng minh rằng mình tin được. Đức tin không thể cân đo đong đếm như vật chất. Vậy theo em chúng ta bày tỏ đức tin của mình ra bằng cách nào?&lt;br /&gt;Như anh đã có lần nói với em: rất nhiều người hay nói: đạo nào cũng giống như đạo nào, đạo nào cũng dạy ăn ngay ở lành! Nếu như vậy anh em mình chẳng phải mất thời gian làm gì để tìm hiểu về đạo, rồi tự nhiên lại bị bao nhiêu người khác cho mình là hâm, là “bệnh nhân vui tính”. Ăn ngay ở lành là luân lý, nhưng đạo Công giáo không chỉ có dạy như vậy, mà dạy chúng ta về một Chân lý: điều mà em đang học hỏi về giáo lý, về một Thiên Chúa…( nói tóm tắt: mến Chúa, yêu người , noi gương Chúa Giêsu). Nếu học về luân lý thì chúng ta khi còn nhỏ đã học môn đạo đức rồi; mà chẳng cần phải học, ai ai cũng biết: không giết người, không trộm cắp, …Như vậy, theo em tuyên xưng một niềm tin vào một Thiên Chúa ta phải làm như thế nào? Có cần phải tuyên xưng không, có cần phải đọc kinh không, có cần phải cúi mình, có cần phải dâng lễ… có cần phải giữ những Luật mà Chúa dạy nên làm không? Đức tin căn bản của người tin đó là làm theo ý muốn của Thiên Chúa chứ không phải là làm theo ý của mình!&lt;br /&gt;Kinh thánh, rất nhiều chỗ nói: Chúa dựng nên loài người và Chúa thương yêu hết mọi người, kể cả Giuđa bán Chúa. Nhưng Chúa tôn trọng tự do con người, đó là điều rất quan trọng. Vì thế, chắc chắn Chúa không bao giờ bỏ rơi em, Giáo hội (Nhà thờ) không bao giờ bỏ rơi em. Chỉ có điều tại sao em không hỏi ngược lại: Em có bỏ rơi Chúa, bỏ rơi Giáo hội (Nhà thờ) không? Em có để cho Chúa, để cho Giáo hội lạc lõng bơ vơ không?&lt;br /&gt;Chẳng lẽ chỉ vì như em nói:Một người vui mừng, hớn hở khi được đọc Lời Chúa nhưng đồng thời cũng ngại ngùng khi tuyên xưng Đức Mẹ Đồng Trinh. Mà Chúa lại bỏ em sao được!&lt;br /&gt;Chẳng lẽ Chúa thương ta, yêu ta, chết vì ta mà em vẫn còn nghi ngờ: các lời cầu nguyện của con có được Thiên Chúa lắng nghe không? Trong khi con cố gắng thi hành Lề Luật của Người, làm theo lời Người dạy, "làm theo ý muốn của Cha ở trên trời" ... thì Thiên Chúa có đoái thương đến con không?&lt;br /&gt;Anh đã nói trên đây, Chúa yêu thương tất cả mọi người, không phân biệt một ai. Thiên Chúa dựng nên mặt trời chẳng hạn, có bao giờ Chúa nói chỉ những người theo Chúa mới được hưởng ánh sáng mặt trời đâu, vì thế câu hỏi của em nó thật đáng yêu và nó buồn cười làm sao:&lt;br /&gt;Chẳng lẽ không có một thái độ trung gian nào dành cho những ai sẵn sàng tuân thủ lời Jesus phán dạy mà chưa sẵn sàng cho việc tuyên xưng Đức Tin sao?&lt;br /&gt;Anh lại phải hỏi em: trên thế giới này có bao nhiêu người chưa tuyên xưng tin vào Jesus? Ở Việt nam mới có 10% dân số theo đạo Công giáo. Thế thì những ai không tin, sau khi chết liệu có vào Hoả ngục hết hay sao? Nếu có một Thượng đế như vậy, luôn đe nẹt, luôn trừng phạt thì anh khuyên em chẳng nên theo làm gì (tất nhiên, Thiên Chúa luôn công bằng khi phán xét). Thiên Chúa luôn mời gọi, Ngài không ép buộc, Ngài luôn yêu thương, tôn trọng tự do của con người. Cố thủ tướng Ấn độ IndiGandi (anh không nhớ chính xác tên của ngài) được tôn vinh là thánh, ông là người rất thích Kinh thánh, nhất là quý những Mối Phúc thật. Nếu ai cũng giống như Chúa Giêsu, và thực hiện những giới răn của Người thì ông theo. Tiếc rằng một lần ông vào một nhà thờ dành riêng cho người da trắng và bị đuổi ra. Ông không chấp nhận hoàn cảnh như thế và cũng không chấp nhận đạo Công giáo có những người như vậy.&lt;br /&gt;Còn em, em có chấp nhận không? Em có tin rằng ông cố thủ tướng có được lên thiên đàng hay không?&lt;br /&gt;Vấn đề đức tin của em còn trở ngại duy nhất đó là Đức Mẹ đồng trinh hay không?&lt;br /&gt;Đây là một vấn nạn đã gây ra bao nhiêu những khủng hoảng và chia rẽ cho những người tin Thiên Chúa.&lt;br /&gt;Nhưng quay trở lại một chút về tin vào Chúa Giêsu: anh nhắc lại: nếu em Tin vào Chúa Giêsu thì phải tin rằng Ngài là Thiên Chúa, nhưng Ngài cũng là con người thật, chứ Ngài không chỉ là thuần thiêng liêng, mà là còn là con người có da, có thịt như ta. Do vậy, đừng bao giờ nghĩ Chúa Giêsu theo kiểu “hồn Trương Ba, da Hàng Thịt”.Vì thế, Ngài được sinh ra như bao người khác, chỉ có điều là sự thụ thai không phải bằng sự ăn ở như người ta, mà là nhờ quyền phép của Thánh Thần. Như vậy, việc Đức Mẹ đồng trinh phải hiểu theo nghĩa thiêng liêng chứ đừng hiểu theo nghĩa vật lý, rằng còn trinh hay không còn!&lt;br /&gt;Anh nói lan man quá, mong em đọc từ từ mà suy gẫm.&lt;br /&gt;Anh không hy vọng rằng trả lời em một cách thật rõ ràng như em muốn. Em thông cảm, dầu sao anh cũng còn có những giới hạn. Chỉ có tình yêu Thiên Chúa mới có thể trả lời rốt ráo cho em mà thôi.&lt;br /&gt;Chúc em luôn khám phá ra tình yêu Thiên Chúa nơi những hoàn cảnh thường ngày.&lt;br /&gt;Cám ơn Hiếu nhiều lắm.&lt;br /&gt;Rất mong em gửi tới anh những ưu tư của em.&lt;br /&gt;Phaolô Nguyễn trung Thiên.&lt;br /&gt;Lạng Sơn, 4-1-2008 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2090706109128785624?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2090706109128785624/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2090706109128785624' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2090706109128785624'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2090706109128785624'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/06/thu-gui-hieu.html' title='THƯ GỬI HIẾU'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/TAsgSlS_oQI/AAAAAAAAAcU/9JD24Orig-o/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2238623171573443936</id><published>2010-05-26T06:41:00.000-07:00</published><updated>2010-05-26T07:36:53.240-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='CHAT DOC DA CAM'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='HAGIANG'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VUI'/><title type='text'>YÊU THƯƠNG VƯỢT QUA BẤT HẠNH</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:courier new;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;Vui năm nay 28 tuổi.&lt;br /&gt;Vui có thể nói chuyện với bạn bằng tin nhắn. Vui sử dụng vi tính khá thành thạo bằng hai ngón ngón chân cái.&lt;br /&gt;Bố Vui, ông Cừ, nguyên là đại tá, bị nhiễm chất độc da cam.&lt;br /&gt;Mẹ Vui, một người mẹ công giáo, hết lòng yêu thương đã dạy Vui "đọc-viết" khi Vui 11 tuổi.&lt;br /&gt;Bạn muốn nói chuyện với Vui? Xin gửi tin nhắn đến máy 02196552586.&lt;br /&gt;Vui đang mong bạn lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:courier new;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_1586.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_1586.jpg" width="345" height="506" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_1584.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 335px; HEIGHT: 547px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_1584.jpg" width="393" height="655" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_0397.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 414px; HEIGHT: 347px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_0397.jpg" width="722" height="553" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_0366.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 416px; HEIGHT: 277px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_0366.jpg" width="665" height="501" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_1537.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 417px; HEIGHT: 815px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_1537.jpg" width="463" height="1021" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_1535.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 419px; HEIGHT: 774px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_1535.jpg" width="510" height="974" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_1530.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 423px; HEIGHT: 322px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_1530.jpg" width="745" height="630" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/?action=view&amp;amp;current=IMG_1529.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="WIDTH: 422px; HEIGHT: 406px" border="0" alt="VUI; HAGIANG; DA CAM" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/IMG_1529.jpg" width="697" height="636" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2238623171573443936?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2238623171573443936/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2238623171573443936' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2238623171573443936'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2238623171573443936'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/05/yeu-thuong-vuot-qua-bat-hanh.html' title='YÊU THƯƠNG VƯỢT QUA BẤT HẠNH'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VUI%20HAGIANG/th_IMG_1586.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-1435253876679244445</id><published>2010-05-04T02:22:00.001-07:00</published><updated>2010-05-04T08:58:28.970-07:00</updated><title type='text'>ARCHBISHOP JOSEPH NGO QUANG KIET</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BD_wDX91I/AAAAAAAAAbk/rHME8S62MhE/s1600/IMG_0256.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 225px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BD_wDX91I/AAAAAAAAAbk/rHME8S62MhE/s400/IMG_0256.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5467444710137657170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDDzyUR8I/AAAAAAAAAbc/HmLw0T7tPsk/s1600/IMG_0253.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 225px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDDzyUR8I/AAAAAAAAAbc/HmLw0T7tPsk/s400/IMG_0253.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5467443680347703234" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDDA7PLKI/AAAAAAAAAbU/ABNDQrJnMKM/s1600/IMG_0248.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 225px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDDA7PLKI/AAAAAAAAAbU/ABNDQrJnMKM/s400/IMG_0248.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5467443666694909090" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDCnnj20I/AAAAAAAAAbM/RcGs_9aFGe4/s1600/IMG_0254.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDCnnj20I/AAAAAAAAAbM/RcGs_9aFGe4/s400/IMG_0254.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5467443659901492034" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDCKe1KYI/AAAAAAAAAbE/k6axnhnxABQ/s1600/IMG_0255.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BDCKe1KYI/AAAAAAAAAbE/k6axnhnxABQ/s400/IMG_0255.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5467443652080249218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-1435253876679244445?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/1435253876679244445/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=1435253876679244445' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1435253876679244445'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1435253876679244445'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/05/archbishop-joseph-ngo-quang-kiet.html' title='ARCHBISHOP JOSEPH NGO QUANG KIET'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S-BD_wDX91I/AAAAAAAAAbk/rHME8S62MhE/s72-c/IMG_0256.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-3104518650656532699</id><published>2010-04-21T01:44:00.000-07:00</published><updated>2010-04-21T02:06:56.504-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hanoi cathedral'/><title type='text'>SUMMARY ON THE CATHEDRAL OF HANOI</title><content type='html'>&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5462513357212062306" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S86-9O1zkmI/AAAAAAAAAZ8/W-sr1jfneak/s400/IMG_1493.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;strong&gt;1 . History of the construction.&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;In 1882, French bishop, His Grace Puginier, (also known as Đức Cha Phước in Vietnamese), started the construction of the "Grand church", which is familiarly called “Nhà Thờ Lớn”. The plans for the church was Gothic style - 64,5 m in length with twelve bays, 20,5 m in width with five arches and two bell-towers of 31,5 m in height.&lt;br /&gt;According to some historical documents, such as “La vie de Mgr. Puginier” (Life of Mgr. Puginier) of Louvet, the historical novel "The Shadows Surface Water of the Lake of the Sword” of Chu Thiên and various parts of files consulted with the Missions Foreign of Paris (Missions Etrangères de Paris, M.E.P); The grounds where “Grand church” and “common house” (Nhà Chung) are, was in the past the Bao Thien Pagoda (Báo Thiên Tự) which was built during the Ly dynasty (1009 to 1225).&lt;br /&gt;Time, bad weather and the wars were various causes for the collapse of the building. The ground remained without a proprietor, was soon claimed by the State. The governor of Hanoi at that time, Mr. Nguyen Huu Do, gave it to Bishop Puginier for construction of the church.&lt;br /&gt;To obtain the financial resources to build "Grand church" (the sum envisaged rose to 200.000 France francs), the bishop requested authorities of Protectorate an authorization of organizeing a tombola intended to collect funds. This permission was refused twice before it was finally allowed. The tombola had two raffles, One in 1883 and the other in 1886. The sums collected from these two lotteries (approximately 30.000 France francs) and the contributions of many others, as well as the efforts by Mgr. Punginer resulted in the “Grand church” of Hanoi being built by Vietnamese artists and craftsmen on a goodwill basis. &lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5462513364727433474" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S86-9q1nCQI/AAAAAAAAAaE/8-Tvol4uIr4/s400/IMG_1492.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;2 . Cultural value&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;The Technique used for the construction of "Grand church" in Hanoi profited from the assets and the spirit of European architecture. It also exploited the tradition of architectural main road. Thus, this building which became familiar with all and harmonized with the whole landscape of Hanoi, is recognized like making part of the invaluable cultural inheritance of the nation. It is today a component of the architectural heritage of the capital,.&lt;br /&gt;In Europe, the churches were build of stone. However, the "Grand church" of Hanoi wass built out of clay bricks and its walls are covered with thick cement. It constitutes truly a work representative of architectural art Gothic. One finds a grand entrance door, two small doors on the side of each turn. The doors, like the whole windows were also constructed with the Gothic style. The images are holy on the colored stained glasses, which light harmoniously the interior of the church with a natural light. The sanctuary is in a traditional Vietnamese manner with woodcarvings red lacquer painted with gold of a grand smoothness and beautiful originality. The church is placed under the patronage of Saint Joseph, who faithful catholics admire. There is a clay statue of the Saint - two meters high, posed on a grand pedestal.&lt;br /&gt;A total of five bells - four small and one grand - cost 20.000 France francs at the time of the construction of the church. The Grand clock, fixed on the principal frontage, announces the hours, the quarters from hour, thanks to a system connecting it to the five bells suspended on the tops of the two bell-towers.&lt;br /&gt;In the center of the ground which extends in front of the "Grand church", is a statue of the cast iron “Regina Pacis”. Around it, is a walk with grand flowered vases. Behind, draws up a cave. However, currently the whole of surroundings where the Cathedral is located is invaded with foreign elements which broke the harmony that this space maintained with the majesty of the building and carry wrong to the solemnity of the unit. &lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5462513373071716530" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S86--J7CsLI/AAAAAAAAAaM/o-vOo7L2dbw/s400/IMG_1490.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;3. Religious value.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;Today, the church of Hanoi is the Cathedral of the diocese of Hanoi. It is also the mother church to more than 480 other small churches and grand of the diocese. It’s location in the district Hoàn Kiếm, in the center of the capital of Hanoi (close to the Hoan Kiem lake) is a place particularly convenient for the faithful catholics in the capital, and especially for foreign tourists. Everyday, mass is celebrated to a large congregation. The Archbishop of Hanoi celebrated the Eucharistic at the solemn masses. Today, the Cathedral of Hanoi is the center of the religious activities for 400.000 Catholics of the diocese of Hanoi. With its request and to answer the desires the faithful ones of the capital, Cardinal Paul Joseph Pham Dinh Tung proceeded to dedication of the cathedral, May 1, 1999. We hope that the "Grand church" of Hanoi will be Basilica in the future. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Translated from Vietnamese by P.Thien.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-3104518650656532699?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/3104518650656532699/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=3104518650656532699' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3104518650656532699'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3104518650656532699'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/04/summary-on-cathedral-of-hanoi.html' title='SUMMARY ON THE CATHEDRAL OF HANOI'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S86-9O1zkmI/AAAAAAAAAZ8/W-sr1jfneak/s72-c/IMG_1493.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2577537470222354438</id><published>2010-03-24T06:13:00.000-07:00</published><updated>2010-03-24T06:23:02.624-07:00</updated><title type='text'>AFTER MORE THAN 50 YEARS, THE FAMILY PHOTO IS FINALLY TAKEN</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S6oSHZUUrFI/AAAAAAAAAZs/mJnhzQhkWg8/s1600/IMG_3876.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5452190217149918290" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S6oSHZUUrFI/AAAAAAAAAZs/mJnhzQhkWg8/s400/IMG_3876.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;In summer 2005, we the seminarians, of St. Joseph Seminary in Hanoi, were sent to Van Mon Leprosy Hospital (Thai Binh province). This hospital is also called Van Mon village. Currently it has more than 500 lepers. We lived together with the lepers. They taught us lesson of love, their thirst for living, and many lessons about suffering. We felt and touched their suffering body and spirit. We cannot forget this time – the time of love.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We lived in Van Mon village for a month. We helped the children to review their lessons, taught music, played with them... Most of the time we spent talking with them, and listening to them about their lifes. The Lepers gave us rice, vegetable, fish, snail, etc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One day, I visited Mr. Phung. He was a 75 years old leper. He had no feet. He went into Van Mon village about 52 years ago. He comes from Dich Vong village in Hanoi city. He has knowledge of the World and Vietnamese culture. I was very surprised to hear him say: “We are lepers. We have lost a leg or a hand but we are not headless!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He told me about himself: “My parents had three sons. I am the oldest. My brothers are Mr. Hung and Mr. Du. In 1954, I was infected with leprosy after getting married for one year. I went into Van Mon in that same year. Four months later, my wife divorced me immediately after we had a daughter. My daughter is Thuan. I have never seen Thuan since she was born. I hope that she loves me so much.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I asked him:&lt;br /&gt;“Is there anyone who visits you?”&lt;br /&gt;“Yes, annually my brothers visit me, and give me money but my daughter has never visited me before!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“What are your dreams?”&lt;br /&gt;“My dream is to return to my motherland to see the village temple before dying. And I wish to see my daughter and my grandsons”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;After my stay at Van Mon village ended, I visited Mr. Phung’s brothers, Mr. Hung and Du. I also visited his daughter, Ms. Thuan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I knew the situation of his family. The distance from Hanoi to Thai Binh is 120 km. Thus, Mr. Phung cannot return to his village and this is also the reason why Ms. Thuan never visited her father.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Were they afraid of leprosy? No, they were not!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Instead, they were afraid that he would claim his piece of land when he returned. Before she got married, Ms. Thuan said that her father was dead.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I could do nothing more other than to pray for Mr. Phung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On May 19, 2007, I went to Van Mon village to celebrate Ms. Ngoc’s Baptism Mass. On this occasion, Mr. Du and his family went with me to visit his older brother, Mr. Phung. After mass, Mr. Du called and asked me: “Do you allow Mr. Phung to return into Hanoi with you?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I was filled with happiness and thanked God. Finally, after two years of prayers, Mr. Phung’s wish, and my wish will be turned to reality.. Mr. Du told me that when they saw Mr. Phung, his wife was filled with compassion and decided to take him home immediately.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The man can resign to face difficulties but love and prayers never!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;Thanks with my gratitude for my teacher Clare who edited this story.&lt;br /&gt;Paul Nguyen Trung Thien. &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2577537470222354438?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2577537470222354438/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2577537470222354438' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2577537470222354438'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2577537470222354438'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/03/after-more-than-50-years-family-photo.html' title='AFTER MORE THAN 50 YEARS, THE FAMILY PHOTO IS FINALLY TAKEN'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S6oSHZUUrFI/AAAAAAAAAZs/mJnhzQhkWg8/s72-c/IMG_3876.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-7009174796581929339</id><published>2010-03-08T17:05:00.000-08:00</published><updated>2010-03-08T17:52:42.295-08:00</updated><title type='text'>Mary Ho Thi Chau</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;Mary Ho Thi Chau was 22 years old. She was born in 1975. Her weight with crutches was 28 kg. She was a leper with half a right leg and no left leg which she lost it three years ago. Her hands were without five fingers and the other hand with five fingers but had never healed. She practiced using the sewing-machine seven months ago. She was able to tailor a costume for leprosy of Raglai ethnic minority of Ham Tan district and children of Ben San leprosy village. Below is an interview by priest Cosma Hoang Van Dat, SJ., and replies from Mary Chau(on 15 Oct. 1997).&lt;br /&gt;&lt;em&gt;1. Where were you born?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Father, I was born in Nghe An province. My village is far from city - more than one hundred km. My family is very poor. My parents are farmers. We always lacked rice for eating. We had to add cereals. We had to hard work but it was still not enough for eating.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;2. When were you infected with leprosy?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Father, I was eleven years old. I then went into The leprosy hospital of Quynh Lap (Quynh Luu district, Nghe An province, North Vietnam).&lt;br /&gt;&lt;em&gt;3. ...with your oldest sister?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;No! My sister Hong was infected with leprosy after me. She was afraid of leprosy. My sister didn’t like me coming home every year to visit my parents during Tet. She would immediately ask me leave the house. I was sad and cried much...&lt;br /&gt;&lt;em&gt;4. ...and then?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Three years later , she was inflected with leprosy and came into the leprosy hospital with me.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;5. How have both of you been in the leprosy village of Ben San (Tan Uyen district, Binh Duong province, South Vietnam), so far?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Father, the initial time was extremely hard. At the Quynh Lap leprosy hospital, we were often hungry, and even there was no manioc bulb for eating., Hence, I decided to go to the South (Vietnam) hoping it’ll be easier to live in.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;6. ... by airplane (!) ?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;(Smile) I went to the South by train. I did not have any cent, and I had to beg on the train. I was 15 years old! After coming to Saigon (HCMC). I was a beggar for a few months along the streets. Then the police caught me and put me into the Ben San leprosy village.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;7. What about your sister Hong?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;About one year later, I escaped the Ben San village to return to Quynh Lap hospital and told my sister: “You have to follow me to go to the South at once!” The both of us begged on the train. Finally, we arrived at Ben San village. I was not disciplined by the authorities as I was still under 16 . The nuns from Sister of Charity of St. Vicente loved and protected me too.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;8. Did you remember your parents?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Yes, I did! During the initial time in this village I missed them very much. Because of our leprosy, we did not visit them. Moreover our parents were poor, and they worked harder than us too.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;9. Did you sometimes receive letters from you parents?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Yes, two times, I did. The first, mom told me that my father died four months ago. The second letter, mom informed me she married again but I did not know him.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;10. Did you return to your home to see your mother ?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Yes, I did! I hoped to see her but I had no money. And ... till today, I do not have enough .... (Smile). my mom followed my stepfather and I do not know where they are!&lt;br /&gt;&lt;em&gt;11. Have you gone to school?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Yes, I have! I began to go to school when I was 7 years old. I had to stop learning when I was 9. I had to help grazing the buffalos, carrying grass, cooking... I am able to read the newspaper but slow. I can write but very bad, and ...incorrect too.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;12. Is hard to use sewing-machine for you?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Yes, Father, it is very hard but I try to use it often. . Others learn to use the sewing-machine in one year. For me, I had to spend 2 years, even 3 years! Everyday, I keep saying my prayers hoping that God will help me!&lt;br /&gt;&lt;em&gt;13. Oh! Why did you become Catholic?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;At the Ben San leprosy village, there were many people who are Catholics. My sister Hong is a Catholic. I felt that Sister loved me and this is the reason why I became a Catholic. Later, when I was studying catechism I learnt that God loves all lepers the same me.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;14. Everybody said: you walk fast and smile always!&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Someone who is healthy can walk in one step. I have to walk two steps as I am weak. I do not like someone to wait for me. I always smile because I know that many people love me. And others who see me happy will not feel sad. .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;When we read this story, Mary Ho Thi Chau rested in peace in God’s hands a long time ago. All of us ask ourselves:&lt;br /&gt;Did our parents love us?&lt;br /&gt;Have we hands and feet ?&lt;br /&gt;Have we ever been hungry?&lt;br /&gt;Have we ever begged along the streets or on a train?&lt;br /&gt;Have we ever got a disease?&lt;br /&gt;Have we ever been despised by someone?&lt;br /&gt;Have we gone to school?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;....&lt;br /&gt;Let us to say:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Give thanks to the LORD,&lt;br /&gt;who is good,&lt;br /&gt;whose love endures forever.”&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;(Psalms 118.1)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;Translated by Phaolo Nguyen Trung Thien&lt;br /&gt;Corrected by Teacher Claret &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-7009174796581929339?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/7009174796581929339/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=7009174796581929339' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7009174796581929339'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7009174796581929339'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/03/mary-ho-thi-chau.html' title='Mary Ho Thi Chau'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6372932907002477106</id><published>2010-02-27T05:36:00.000-08:00</published><updated>2010-02-27T05:39:57.105-08:00</updated><title type='text'>HÃY MỞ RỘNG TÂM HỒN VÀ YÊU THƯƠNG</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;HÃY MỞ RỘNG TÂM HỒN VÀ YÊU THƯƠNG&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;Đôi lúc trong tâm hồn mỗi chúng ta có 1 góc cô đơn, chính chúng ta cũng không biết lí do vì sao lại cô đơn như vậy? Có lẽ là do bạn bị người khác bỏ rơi, không được quan tâm, không được yêu thương hay tâm hồn bạn là một tảng đá lạnh đã đóng băng cứng nhắc? Bạn không muốn mở rộng tâm hồn/ Bạn bị cuộc sống vật chất, công danh, tiền bạc hay dòng đời lôi cuốn khiến bạn quên đi mình phải sống như thế nào? Lương tâm bạn bị bỏ quên vào một cõi nào đó trong tâm hồn rồi khoá chặt lại? Bạn không muốn yêu thương hay không muốn được yêu thương?&lt;br /&gt;Bạn thân mến !&lt;br /&gt;Cuộc sống luôn vận động không ngừng và mỗi chúng ta phải quay như chong chóng để rồi thích nghi với sự thay đổi đó. Cuộc sống và công việc rồi cũng có hồi kết, đích điểm để dừng lại nhưng có một thứ không bao giờ có điểm dừng. Một khi bạn bước vào con đường đó bạn sẽ nhận ra rằng: càng đi càng thấy mình thiếu thốn, càng đi càng thấy mình bé nhỏ.&lt;br /&gt;Đó chính là con đường tình yêu đấy các bạn ạ!&lt;br /&gt;Bạn yêu quý !&lt;br /&gt;Nếu bạn bước vào con đường tình yêu, bạn sẽ không bao giờ thấy cô đơn và đau khổ cả vì trong yêu thương không bao giờ có đau khổ. Giống như mảnh đất khô cằn gặp dòng suối mát chảy qua. Đầu tiên nước ngấm vào một mảnh đất nhỏ rồi lan ra, lan ra ngấm hết mảnh đất khô ấy. Bạn nghĩ xem nếu mảnh đất khô cằn thì làm gì có cây mọc nhưng nếu có nước rồi, đất ẩm rồi thì cỏ cây, muôn vật sẽ sinh sôi nảy nở. Vui vẻ làm sao !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì thế, tôi mới nói nếu không mở lòng mình thì làm sao biết mọi người đang quan tâm, yêu thương tới mình như chú chim nhỏ nếu không rời khỏi tổ thì làm sao biết ngoài kia bầu trời xanh rộng lớn, tiếng đồng loại ríu rít và những cánh đồng hứa hẹn sự sống xanh tươi, triển nở&lt;br /&gt;Vâng, đó cũng chính là cảnh ngộ của 2 em An và Khánh mà kì trước tôi đã kể cho. các bạn nghe trên trang Blog của tôi đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An và Khánh bây giờ rất khoẻ mạnh, rất hoạt bát và vui tươi lắm không giống như ngày 2 em mới được đưa về Văn Môn: sợ sệt, bệnh tật hành hạ....&lt;br /&gt;Thiết nghĩ nếu không được mọi người phát hiện, giúp đỡ và chăm sóc thì có lẽ An và Khánh bây giờ không biết sẽ ra sao nữa?&lt;br /&gt;Dẫu biết rằng căn bệnh Ichion (bệnh vảy cá) vẫn hoành hành trên cơ thể 2 em, rồi em Khánh dù chỉ còn một mắt hạn chế tầm nhìn rất nhiều nhưng bằng sự yêu thương giúp đỡ về vật chất cũng như tinh thần của cha Jos. Mai Trần Huynh ,BGĐ bệnh viện, các y bác sĩ, 2 sơ Mân Côi và những người bệnh nhân xung quanh.&lt;br /&gt;Sáng sáng, chiều chiều An và Khánh lại đạp xe xuống nhà thầy giáo Hiền để học chữ. An lai Khánh, Khánh đèo An đi thoăn thoắt trên con đường đá quen thuộc, có lúc đi làm qua nhà An và Khánh, chúng lại đòi tôi đua xe đạp cùng với chúng đấy! Với dáng người nhỏ nhắn trên chiếc xe đạp cũng nhỏ bé. Khánh lao vun vút trên đường đá và cười khoái trí. An và Khánh thật khoẻ mạnh đúng không các bạn?&lt;br /&gt;An và Khánh có nụ cười rất xinh đặc biệt là An có chiếc răng khểnh duyên lắm! Nụ cười của 2 em giống như nụ cười của những thiên thần ấy - Những thiên thần của sự mạnh dạn, dũng cảm và vui tươi.&lt;br /&gt;Hằng ngày, An và Khánh được 2 nữ tu Dòng Mân Côi cho ăn uống, tắm rửa, chăm sóc rất chu đáo. Những khi 2 sơ không có nhà thì bà Chu, bà Loan, ông Nhị - là những bệnh nhân sống gần nhà An và Khánh giúp đỡ 2 em trong mọi việc.&lt;br /&gt;Mùa đông này, làn da của An và Khánh cũng bị nứt nẻ vì thời tiết hanh khô và cũng vì bệnh Ichion thường phát triển nhiều về mùa đông và giảm nhẹ vào mùa hè. Lắm lúc An và Khánh đau đớn vì làn da thô ráp, xù xì bị nứt nẻ, chảy máu. Đầu gối sưng lên, tay vừa buốt vừa rát. Có lúc em Khánh phải bò lê bò toài ra đất vì chân tay sưng tấy không sao mà đi được. Nhưng tuy có phải ngồi trong nhà trong thời gian đau chân thì tôi vẫn thấy nụ cười vẫn luôn hé nở trên khuôn mặt hai thiên thần đặc biệt ấy. Chúng vẫn gọi tên tôi, cười với tôi mỗi lần tôi qua nhà 2 em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An và Khánh rất thích đua xe vì 2 em tự cho mình là một tay lái lụa .Chúng chạy xe rất nhanh, rất khoẻ y như một tay lái thực thụ và chuyên nghiệp vậy. Tôi thầm cảm ơn Ông Trời vì Người đã luôn thương xót 2 thiên thần bé nhỏ và đặc biệt ấy.&lt;br /&gt;An và Khánh vẫn đi học đều đều, vẫn đi xe đạp xung quanh bệnh viện để thăm các cụ bệnh nhân, rồi có lúc Khánh còn dùng xe đạp của chính em để mang chăn bông và quần áo cho các cụ bệnh nhân lên khu Trung tâm kĩ thuật khi họ nhập viện điều trị và trở chăn màn cho họ về nhà khi họ được xuất viện. Điều đó làm An và Khánh lấy làm thích thú lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lại thấy đó là những việc làm rất tốt, rất ý nghĩa, rất ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng của 2 em nhưng cũng là một bài học cho tôi trong việc phục vụ những người bệnh nhân phong nơi đây.&lt;br /&gt;An và Khánh rất thích được mọi người yêu thương nên hễ cứ có đoàn từ thiện nào hay một người nào đó khi đến thăm chúng là chúng lại muốn họ bế chúng, vuốt ve chúng. Nhiều lần tôi thấy An và Khánh đang nhong nhong trên lưng các anh chị sinh viên tình nguyện hay chúng được kẹp ba trên chiếc xe đạp của các anh chị ấy! An và Khánh lấy làm vui thích lắm nên chúng hò hét, cười ròn rã,&lt;br /&gt;sảng khoái lắm!&lt;br /&gt;Một lần nghe bé An chia sẻ: sau nầy khi lớn lên An sẽ làm một bà Sơ giống như Sơ Hoà đi chăm sóc các bệnh nhân phong ở Văn Môn, Ước mơ thật lớn lao và quá khó để có thể thực hiện được ở An đúng không các bạn? Nhưng không sao, theo tôi, chỉ cần có ước mơ là khả năng ước mơ đó trở thành hiện thực là rất lớn đúng không ạ? Vì muốn là đã được một nửa rồi đấy! Vậy các bạn cũng hãy ước mơ như bé An nhé !&lt;br /&gt;Cuộc sống là những hằng số bất định nên có những sự kiện, những tình huống xảy ra mà có lẽ có nghĩ chúng ta cũng không bao giờ nghĩ tới. Hoàn cảnh của An, Khánh đấy? nếu ai cũng bỏ chúng như mẹ chúng để đi thì có lẽ bây giờ không biết chúng sẽ ra sao? Nhưng nếu không có những tấm lòng nhân hậu của các ân nhân, những nhà hảo tâm thì liệu An và Khánh có được khoẻ mạnh như thế này không nữa?&lt;br /&gt;Cuộc sống vốn khó hiểu và không ngờ phải không các bạn?&lt;br /&gt;Trong tâm tình chào đón năm mới 2010 sắp tới, tôi hi vọng mỗi người chúng ta hãy xem lại tâm hồn mình. Hãy phá tan những tảng băng cứng nhắc trong tâm hồn để dòng suối yêu thương lại ồ ạt tuôn chảy. nếu nó đã trở nên cũ nát thì hãy đổi mới nó nên tốt lành và yêu thương hơn nhé vì năm mới đang tới rồi!&lt;br /&gt;Xin các bạn cùng tôi hợp ý cầu chúc cho 2 bé An và Khánh mỗi ngày một khoẻ mạnh, vui tươi hơn nữa. Và cùng cầu nguyện cho tất cả mọi người đặc biệt là những người đã, đang và sẽ giúp đỡ cho 2 em nói riêng và cho tất cả chúng ta nói chung một năm mới an khang, bình an, yêu thương và tràn đầy niềm vui nhé!&lt;br /&gt;Xin cảm ơn tất cả các bạn!&lt;br /&gt;Bùi Hiếu Ngọc &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6372932907002477106?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6372932907002477106/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6372932907002477106' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6372932907002477106'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6372932907002477106'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/02/hay-mo-rong-tam-hon-va-yeu-thuong.html' title='HÃY MỞ RỘNG TÂM HỒN VÀ YÊU THƯƠNG'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-3417767256565413805</id><published>2010-02-27T05:33:00.000-08:00</published><updated>2010-02-27T05:36:00.880-08:00</updated><title type='text'>GỬI NHỮNG TÂM HỒN ĐAU KHỔ</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;GỬI NHỮNG TÂM HỒN ĐAU KHỔ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn thân mến !&lt;br /&gt;Có một câu chuyện kể rằng có một anh bạn trẻ đến than thở với Thượng Đế rằng :&lt;br /&gt;- Lạy Ngài xin cho tôi được sớm chết đi vì cuộc sống của tôi có quá nhiều đau khổ. Tôi bị mọi người khinh rẻ, nhục mạ, xa lánh vì họ cho tôi là con bệnh dễ lây, là một cái gai trong con mắt xã hội, họ muốn loại bỏ tôi vì tôi không có gì để mà họ vui lòng&lt;br /&gt;Thượng Đế nhìn anh ta với con mắt đầy cảm thông và chia sẻ&lt;br /&gt;- Con ta, còn điều gì trong lòng làm con khó chịu, con hãy cứ nói ra cho nhẹ lòng ?&lt;br /&gt;Anh bạn trẻ mặt mũi ỉu xìu nhìn Thượng Đế mà thưa rằng:&lt;br /&gt;- Muôn tâu Thượng Đế, cuộc đời con kể ra thì rất dài mà có nằm mơ chắc Ngài cũng chẳng bao giờ nghĩ cuộc sống tồi tệ đến như vậy&lt;br /&gt;Thượng Đế nhìn anh bạn trẻ&lt;br /&gt;- Vậy sao ? Con kể ta nghe đi để xem cuộc sống con khổ đến dường nào ?&lt;br /&gt;- Muôn tâu Ngài, con đã không may mắn ngay từ khi mới lọt lòng mẹ. Sau khi con vừa chào đời thì mẹ con qua đời, bố con phải một mình nuôi con khôn lớn. Vì sợ con thiếu đi bàn tay chăm sóc của người mẹ nên khi con lên 7 tuổi thì bố con lấy vợ Hai, con cứ tưởng có Dì Thêm là sung sướng hạnh phúc vì bố con sẽ bớt đi gánh nặng gia đình, nào ngờ Dì ấy không những không chu toàn bổn phận của người vợ mà Dì Thêm con ra sức ăn chơi, phố xá, cờ bạc….. bỏ mặc chồng con ở nhà làm lụng vất vả. Tuổi thơ của con cũng gắn liền với những trận đòn khiếp sợ của dì Thêm khiến con như kẻ mất hồn, còm nhom, bệnh tật bố con thương con nhưng cũng không làm gì được vì sợ vợ.&lt;br /&gt;Nhiều năm sống như vậy khiến con như kẻ vô hồn, con mặc kệ mọi thứ, con chán học vì thực ra học buổi có buổi không khiến con mấy năm liền đươc giữ lại làm lớp trưởng Khung, chán học, sợ hãi con đâm ra bụi đời nghiện ngập, hút hít. Lúc đầu thấy có mấy nhỏ bạn thấy con đau đớn, quằn quoại vì những trận đòn của bà dì ghẻ nên chúng nó cho hút thuốc lá để quên đi cơn đau nhưng ít lâu sau con thấy người bứt dứt, khó chịu, con vật vã, đau đớn, con cào cấu hành hạ bản thân cho đỡ khó chịu nhưng lần một thì nhẹ nhàng còn những lần kế tiếp thì khó chịu hơn, bọn nhỏ bạn cho biết là con đã được hút Ma Túy. Đã nghiện rồi là rất khó bỏ, con đã không ngừng bán trộm đồ đạc trong nhà để lấy tiền hút thuốc. Mãi sau này, con đã được bố con phát hiện và cho vào trại cải tạo để cho con làm lại cuộc đời. 13 tuổi con được đưa vào trại cải tạo, sau vài năm ăn năn con đã trở về nhưng khi trở về bố con không còn nữa, dì Thêm đã bỏ đi, nhà cửa chẳng còn gì, con đâm ra không cửa, không nhà, lang thang bờ bụi, làm thuê kiếm sống. Con không dám về làng vì con mắt nhìn soi mói của bà con hàng xóm vì họ cho rằng con là một đứa con khốn nạn, xấu xa và bệnh hoạn. Những đứa trẻ ngày nào chơi với con giờ nhìn thấy con nó chêu chọc con là Thằng Tù&lt;br /&gt;Con mệt mỏi quá Thượng Đế ạ, đầu óc con đau đớn, cùng quẫn, lo lắng xen lẫn với tủi nhục, con không hiểu vì sao nhiều người quanh con có cuộc sống an nhàn, thanh bình là vậy, thế mà cái thân con lại khốn nạn thế này&lt;br /&gt;Chàng trai trẻ thổn thức, anh khóc vì thương cho số phận mình. Nghe anh kể chuyện, Thượng Đế nhân hậu nhìn anh&lt;br /&gt;- Con yêu của Ta phải chăng đó chính là nguyên nhân con muốn chết&lt;br /&gt;- Thưa, vâng vì con thấy con không có giá trị gì trong mắt mọi người, con không muốn gặp ai cũng như không muốn thổ lộ tâm tình cùng với ai cả vì con sợ họ lại xa lánh con, hắt hủi con. Lắm lúc con thấy mình nên chết sớm vì chết còn sướng hơn là sống trong đau khổ, dằn vặt, thực sự con không thể chịu đựng nổi, Thượng Đế ạ !&lt;br /&gt;Thượng Đế nhìn anh mà rằng :&lt;br /&gt;- Nếu con muốn chết đến như vậy thì con hãy trả lời Ta một số câu hỏi trước khi chết nha. Ta muốn xem thực sự con có cần phải chết hay không nha&lt;br /&gt;1. Con có con yêu mến cuộc sống này nữa không ? – Thưa : có&lt;br /&gt;2. Con có cần có ai đó yêu thương con không ? – Thưa : có&lt;br /&gt;3. Con muốn chết vậy thì con đã đáp trả được công cha mẹ nuôi con lên người chưa ? - Thưa : chưa ạ&lt;br /&gt;4. Cha mẹ nào khi sinh ra con cũng mong muốn con cái mình thành người ngoan hiền, có đạo đức và có ích cho xã hội chứ đâu muốn con mình tìm đến cái chết vì sự yếu đuối và ích kỉ của bản thân con chứ!&lt;br /&gt;5. Tại sao khi đau khổ con không tìm ai đó để chia sẻ nỗi buồn? Tại sao con lại khép mình, con sợ mọi người khinh chê con sao? Ta nói để con biết không phải ai cũng xấu như con nghĩ đâu, có rất nhiều người xung quanh con đang mở rộng vòng tay nhân ái, sẵn sàng giúp đỡ con trong những lúc con xa ngã&lt;br /&gt;6. Tại sao khi con lâm cảnh ngặt nghèo, con không ăn năn làm lại cuộc đời mà lại muốn chết, cái chết chưa phải là hết đâu con trai ạ. Ở đời sống sao cho mọi người tôn trọng, yêu thương, giúp đỡ mới là tốt. Ta biết con nhận ra rằng mọi người làng con có thành ý với con khi gọi con là Thằng Tù nhưng có sao đâu khi con lấy công chuộc tội. Ở đời này tình thương là một thứ vô giá, khi con yêu thương kẻ khác như chính mình con, khi con thấy rằng cuộc sống của con có ích thế nào với những kẻ cơ nhỡ bần cùng thì con sẽ thấy được rằng : cuộc đời tươi đẹp biết bao. Con còn trẻ, con đừng bao giờ vì những lúc yếu lòng mà coi thường mạng sống của mình vì thân con không tự dưng mà có, linh hồn con không phải tự nhiên mà thành. Con phải biết quí trọng những gì thuộc về con, con hiểu không ?&lt;br /&gt;Các bạn thân mến, không ai trong chúng ta là chưa bao giờ vấp phạm hay sai lầm để rồi dẫn đến những đau khổ không đáng có. Có thể ở một cái nhìn nào đó bạn cho rằng: cuộc đời là vô nghĩa nhưng đó chỉ là ý nghĩ không tốt về cuôc đời thôi, đời cho ta một lẽ sống và nhiều tia hi vọng dù mong manh nhưng chính nó sẽ giúp mỗi người chúng ta bước qua cuộc đời này một cách chọn vẹn nhất, hoàn hảo nhất theo ý của mỗi người. Cuộc đời cho ta nhiều thứ nhưng không phải là cuộc đời toàn màu hồng mà đôi lúc nó đem lại cho chúng ta những niềm đau thương khôn tả nhưng theo tôi dù cho chúng ta có không muốn thì những sự ấy vẫn xảy đến với chúng ta, đó là quy luật của cuộc sống mà. Tôi nghĩ đau khổ cũng chỉ là thoáng qua trong lúc ta yếu đuối, thất vọng và mặc kệ mà thôi. Không ai có thể sống mãi với đau khổ được mà điều cốt yếu là các bạn biết vượt qua đau khổ đó bằng niềm tin và sự sống luôn tiềm tàng trong con người các bạn đang chờ để chỗi dậy, vươn mình giúp khẳng định bạn luôn vững tin trước sóng gió của cuộc đời thôi.&lt;br /&gt;Tôi không thể nói khi các bạn đau khổ các bạn phải làm gì vì sự gì làm bạn đau khổ thì sự ấy phải được bạn tháo bỏ.&lt;br /&gt;Tôi cũng đã có những phát giây phút đau khổ và tuyệt vọng nhưng tôi có một thói quen là những lúc ấy tôi tìm một ai đó để chia sẻ và để được chia sẻ và người tôi luôn tìm đến đó là Đức Ki Tô trong nhà nguyện và trò chuyện với Chúa trong lòng tôi. Tôi rất trân trọng những lúc ngồi trong nhà Chúa để tĩnh tâm và cầu nguyện, đứng trước Chúa tôi thấy tôi yếu đuối, đứng trước Chúa tôi thấy tôi có thêm sức mạnh để sống và chiến đấu với những đau khổ mà ngoại cảnh cuộc sống đem lại vì tôi nhận thấy nơi Chúa một luồng sức mạnh lan tỏa tới tôi, mời gọi và thêm sức cho tôi, tôi mến Chúa vô cùng vì với tôi Chúa là tất cả, được gần bên Chúa, tôi như quên đi mọi đau khổ trong tôi, tôi an tâm bước đi vì tôi biết Chúa luôn đồng hành cùng tôi trong mọi nơi, mọi lúc. Tôi thầm cảm tạ Chúa vì hồng ân đó Ngài đã ban cho tôi.&lt;br /&gt;Còn các bạn, khi đau khổ bạn đã tìm ai để chia sẻ? Có khi nào bạn tìm đến cùng Chúa không? Bạn có biết khi bạn đang đau khổ thì Chúa cũng đang đau khổ cùng bạn không?&lt;br /&gt;Tôi rất mong qua những lời chia sẻ trên đây, các bạn sẽ tìm ra một “ con đường”, một sự giải thoát cho những đau khổ mà bạn đang phải trải qua. “ Hãy vui mừng khi có niềm hi vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân và chuyên cần cầu nguyện “ ( Rôma 12,12)&lt;br /&gt;Hãy cứ vững tin và nở nụ cười trong gian nao nhé các bạn !&lt;br /&gt;Bùi Hiếu Ngọc &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-3417767256565413805?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/3417767256565413805/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=3417767256565413805' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3417767256565413805'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3417767256565413805'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/02/gui-nhung-tam-hon-au-kho.html' title='GỬI NHỮNG TÂM HỒN ĐAU KHỔ'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2578643911235848322</id><published>2010-02-27T05:28:00.000-08:00</published><updated>2010-02-27T05:33:01.967-08:00</updated><title type='text'>THẦY TIẾN ƠI ! CHÚNG CON ĐÃ VỀ !</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;THẦY TIẾN ƠI ! CHÚNG CON ĐÃ VỀ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy Tiến ơi! Ngày hôm nay vui quá! Cảm động quá, thầy ơi! Con cảm thấy hạnh phúc và hân hoan quá! Nhưng thầy Tiến ơi, vui thế mà sao nước mắt con cứ nhòa đi, con xúc động. Một cảm giác nhớ nhung, yêu thương đang trào dâng lên trong lòng con. Thầy ơi ! Thầy ở trên Trời có cảm nhận được niềm vui ngày hôm nay không? Thầy ơi! Chúng con nhớ thầy nhiều lắm! Con ước gì bây giờ thầy còn ở nơi đây để chung vui niềm vui cùng các thầy cô đáng kính- những người ngày nào cùng thầy gian khổ đào tạo chúng con nên người- các thầy cô là những người thầy thật đặc biệt trong lòng chúng con, những người thầy mà cả cuộc đời này con và các bạn của con sẽ không bao giờ quên- những thầy cô giáo Cùi của chúng con.&lt;br /&gt;Con và các bạn nhớ và biết ơn thầy Tiến nhiều lắm !&lt;br /&gt;Còn nhớ ngày nào lũ học trò nghịch ngợm và có cảnh ngộ bất hạnh chúng con ngày đầu tiên được cầm sách tới lớp học để học chữ. Ngày đó chúng con trông mới thật ngộ nghĩnh làm sao: quần áo rách rưới, chân đất, mái tóc đứa trọc tếu, được lù xù nhưng trong chúng con lúc đó rất thích học. Trong căn nhà trang lụp sụp, chúng con bắt đầu được học những con chữ và mấy con số dài ngắn. Nhưng có lẽ cảnh đầu tiên chúng con được nhìn thấy đó là hình ảnh một thầy giáo có mái tóc hoa râm. hai tay chống lạng, tập tễnh bước vào lớp. Cả lớp ồ lên : Thầy Tiến !&lt;br /&gt;Những con mắt tròn xoe, thơ ngây chúng con đổ hết về phía thầy. Ở Văn Môn, không ai là không biết thầy vì thầy là bệnh nhân phong đến đây đã lâu năm nhưng chúng con không bao giờ dám nghĩ thầy lại trở thành Thầy Giáo của chúng con. Buổi học đầu tiên diễn ra thật vất vả nhưng cũng thật là nhiều kỉ niệm:&lt;br /&gt;Thầy ở trên bục giảng nắn nót và cẩn thận chậm dãi viết từng nét chữ còn bọn con ở dưới thì nói chuyện rồi đánh nhau, vẽ lên mặt nhau những nét nghệch ngoạc trông như mèo ấy... Cả lớp nói chuyện thầy dừng viết chông đôi lạng từng bước xuống chỗ chúng con nhỏ nhẹ:&lt;br /&gt;- Học thôi nào các em ! Muốn thành tài và tiến lên vượt qua mặc cảm con nhà bệnh tật thì các em cần phải học.&lt;br /&gt;Lúc đó, chúng con chỉ cười và " vâng ạ!" cho xong chứ đâu có hiểu điều này có nghĩa là gì đâu?&lt;br /&gt;Buổi học đầu tiên chúng con học là cách đọc và viết chữ A, B, C, D... rồi các số đếm 1,2,3,4...... Ngày qua ngày như thế dưới mái trường tranh lá ấy ngân vang những bài học thầy dạy chúng em.&lt;br /&gt;Ban ngày thầy lên bục giảng, tối về thầy lại thức khuya để soạn giáo án! Thầy ơi, sao đôi bàn tay thầy kì diệu đến vậy- đôi bàn tay không lành lặn vì di chứng của bệnh phong cùi tàn phá vậy mà sao nét chữ thầy vẫn đẹp lạ lùng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy ơi, ngày đó có rất nhiều lớp học và cũng có rất nhiều thầy cô dạy học đúng không ạ? Có : cô Ngọ, thầy Trù, thầy Tửu, cô Hương, cô Hồng, thầy Cúc.... Các thầy cô ấy cũng tham gia "Gieo giống" cùng thầy đấy. Đôi bàn chân, bàn tay các thầy thật kì diệu : Tàn mà không hề phế. Mặc dù không được đào tạo về mặt sư phạm nhưng bằng tấm lòng yêu mến thế hệ trẻ chúng con mà các thầy cô đã mở trường, mở lớp để dạy dỗ chúng con- mái trường thân thương của những thầy cô giáo Cùi&lt;br /&gt;Con nhớ, năm 1971 bão lụt rất lớn, rồi năm 1972 giặc Mĩ ném bom dữ dội xuống quê hương Việt Nam và trong đó có cả bệnh viện Văn Môn nữa, lắm lúc chúng con đang say sưa nghe thầy giảng,khi nghe tiếng máy bay chúng con lại ríu rít đưa nhau xuống hầm trú ẩn, máy bay qua rồi chúng con lại í ới gọi nhau lên tiếp tục nghe các thầy cô giảng..................&lt;br /&gt;Thấm thoát đã mấy chục năm, đã có biết bao thế hệ học sinh đã trưởng thành dưới mái trường đơn sơ nhưng giàu tình yêu thương ấy.Giờ đây chúng con đã khôn lớn trưởng thành có những người trong chúng con đã trở thành kĩ sư, bác sĩ, những người có chức có quyền trong nhà nước nhưng chúng con vẫn không bao giờ quên ơn giáo dục, dạy dỗ của các thầy cô Cùi kính yêu của chúng con và đặc biệt là sự dạy dỗ nhiệt tình của thầy Tiến đấy!&lt;br /&gt;Trong buổi lễ :&lt;br /&gt;"KỈ NIỆM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11 và TRAO TẶNG KỈ NIỆM CHƯƠNG CHO CỰU GIÁO CHỨC- BỆNH VIỆN PHONG DA LIỄU VĂN MÔN "&lt;br /&gt;Con thấy mọi người đã khóc đặc biệt là con gái thầy đã khóc rất nhiều trong phút tưởng niệm về thầy. Cô ấy khóc và chúng con cũng nghẹn ngào vì năm 2008, thầy còn ngồi trên chiếc xe lăn cùng chúng con ra tham dự Hội nghị cựu giáo chức nhân dịp 20/11/2008, vậy mà bây giờ chúng con chỉ còn thấy thầy trong quá khứ.&lt;br /&gt;Thầy ơi! Thầy ra đi quá sớm khi mà chúng con thực sự chưa đền đáp được công ơn thầy đã " gieo hạt giống Đẹp " trong lòng chúng con.&lt;br /&gt;" Không thầy đố mày làm nên "&lt;br /&gt;Vâng, không có thầy và các thầy cô giáo Cùi đáng kính vun trồng tâm hồn chúng con thì có lẽ chúng con sẽ không bao giờ có được những ngày tươi đẹp như hôm nay, thầy ơi! Thầy có nhớ anh Sơn, anh Hòa, chị Thái, chị Mùi..... không ? Các anh chị ấy giờ đây đã phương trưởng và thăng tiến trên con đường lập nghiệp rồi đấy! Thầy ơi, thầy có vui không khi học trò của thầy bây giờ đã trưởng thành hết cả rồi: bác sĩ, kĩ sư. sĩ quan quân đội, giám đốc.....? Buổi gặp mặt hôm nay các anh chị ấy cũng về dự đông đủ đấy, chỉ còn thiếu thầy Tiến thôi.&lt;br /&gt;Câu nói thầy nói ngày nào bây giờ chúng con đã hiểu, giờ đây chúng con không còn phải cúi mặt hay mặc cảm về số phận " con nhà Cùi" của chúng con nữa mà thay vào đó chúng con đang từng bước khẳng định mình với xã hội rồi? Thầy ơi, có những điều mà chúng con bấy lâu nay không dám nói ra với thầy nhưng bây giờ tâm hồn chúng con đã lớn và đã chín chắn, chúng con muốn nói lời xin lỗi tới thầy và các thầy cô vì ngày xưa chúng con đã không ít lần làm thầy cô phải buồn lòng. Chúng con muốn nói rằng: Thầy cô luôn là người mẹ, người cha của chúng con, nếu thực sự không có các thầy cô "gieo chữ" thì có lẽ anh em chúng con sẽ chẳng có gì cả, con đường chúng con đi nếu không có các thầy chỉ lối thì bây giờ không biết sẽ ra sao nữa. có lẽ, lời cảm ơn mà anh em chúng con gửi tới thầy tuy có muộn màng nhưng thẳm sâu trong đáy lòng chung con luôn biết ơn thầy nhiều lắm!&lt;br /&gt;Các thầy cô bây giờ còn sống cũng đã già cả rồi nhưng con cảm thấy các thầy cô ấy vẫn còn trẻ lắm bởi lẽ các thầy cô sẽ còn phải dạy dỗ chúng con nhiều điều nữa.&lt;br /&gt;Chiều nay, chúng con ra mộ thắp hương tưởng nhớ thầy, nhìn ảnh thầy mà chúng con không sao cầm được nước mắt. Nước mắt chảy ra không sao ngăn lại được. Con không biết có phải tại khói hương nghi ngút làm cay mắt chúng con không hay tại nỗi nhớ thầy đang trào dâng trong mỗi chúng con, anh em chúng con bật khóc vì chúng con không còn được nhìn thấy thầy nữa và còn vì chúng con tự hào vì là học trò của những người thầy giáo Cùi vĩ đại.&lt;br /&gt;Thầy ơi ! Chúng con mãi yêu thầy và nhớ đến thầy. Cầu mong thầy yên nghỉ an lành trong giấc ngủ ngàn thu .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2578643911235848322?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2578643911235848322/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2578643911235848322' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2578643911235848322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2578643911235848322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/02/thay-tien-oi-chung-con-ve.html' title='THẦY TIẾN ƠI ! CHÚNG CON ĐÃ VỀ !'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-3560675226608403827</id><published>2010-02-11T06:39:00.000-08:00</published><updated>2010-02-11T06:53:07.057-08:00</updated><title type='text'>What is it that separated us from God’s love?</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QXGHGDWZI/AAAAAAAAAZU/TVJEoiODd50/s1600-h/ONG+KY+NOOC+TONG11.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436996043894118802" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QXGHGDWZI/AAAAAAAAAZU/TVJEoiODd50/s400/ONG+KY+NOOC+TONG11.JPG" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;em&gt;In the spring of 2008, Bishop Jos. Ngan and a friend visited the family of Mr. Ky in Noc Tong. I am very interested in visiting them also.&lt;br /&gt;A long time ago, at Noc Tong village, Phuc Hoa district, Cao Bang province- North Vietnam near border Vietnam-China, there was one Catholic family. The Nung ethnic people held the Family of Mr. Ky in honor. Before their boy Ky was born, Ky’s parents had no children. Every child had died immediately after birth. The Boy Ky was scraggly and sickly. Ky’s parents were afraid that he would die the same as their children had. His parents gave him to God in the hopes that the missionary priest would feed and nourish him.&lt;br /&gt;With Father’s love, boy Ky was grown, educated and in good health. Boy Ky was baptized Catholic. With his knowledge, he became the secretary of village.&lt;br /&gt;Someone told him: “You should leave the church and return home. Because you are strong, you do not need God or Jesus.” He replied: “I will never refuse my God who made me strong and grown.” When boy Ky became a young man, took a wife, and had children. He kept faith of God although his relatives urged him refuse God.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QXivMVlEI/AAAAAAAAAZc/T7CrwbTO7Rw/s1600-h/ONG+KY+NOOC+TONG01.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436996535694234690" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QXivMVlEI/AAAAAAAAAZc/T7CrwbTO7Rw/s400/ONG+KY+NOOC+TONG01.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;&lt;em&gt;After 1954, there were no priests or sisters staying in this land. That time was very hard for the Catholics of the North Vietnam.&lt;br /&gt;On 3 Aug. 2003, his daughter died from cancer. Bishop Kiet visited his family and celebrated Mass inside his home.&lt;br /&gt;He asked him: “How did you keep your faith during all the hard times?” He pointed up to a bamboo soil wall: “With the sign of Holy Cross painted by charcoal, and, bottom it I wrote these words: We believed in Trinity, all of us together prayed daily.”&lt;br /&gt;But, soon after that Mass, misfortune happened to his family. His wife died four days later. Because she loved their daughter so much, and death of daughter was painful for her. At the end of that year, he, too, went to rest in God’s hands.&lt;br /&gt;We were wondering, if we have the same situation as Mr. Ky’s family whether we can keep faith and be truthfully in God?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QYAhJ8ciI/AAAAAAAAAZk/9lxyaozU8BY/s1600-h/ONG+KY+NOOC+TONG38.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436997047322178082" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QYAhJ8ciI/AAAAAAAAAZk/9lxyaozU8BY/s400/ONG+KY+NOOC+TONG38.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;But so far, his descendants continue to keep the faith. Mr. Hieu, the son of Mr. Ky, tells me that we keep praying and reading Bible in front of altar every day.&lt;br /&gt;In Romans 8:35-39, Saint Paul said: Who shall separate us from the love of Christ? Shall trouble or hardship or persecution or famine or nakedness or danger or sword? As it is written: “For your sake we face death all day long; we are considered as sheep to be slaughtered.”No, in all these things we are more than conquerors through him who loved us. For I am convinced that neither death nor life, neither angels nor demons, neither the present nor the future, nor any powers, neither height nor depth, nor anything else in all creation, will be able to separate us from the love of God that is in Christ Jesus our Lord.&lt;br /&gt;We live in a free world. No one forces us to seek refuge in our God, our Faith... but many catholic have left the church. Why do many Catholics not attend the Mass, and live a life in sin?&lt;br /&gt;What is it that separates us from the love of Christ in this modern society?&lt;br /&gt;For us, it is the lack of prayers in our everyday spiritual life. We do not keep praying daily! This separates us from the love of God.&lt;br /&gt;My God, may You teach us how pray every day of our life, so we will say: ... I am convinced that neither death nor life, neither angels nor demons, neither the present nor the future, nor any powers, neither height nor depth, nor anything else in all creation, will be able to separate us from the love of God that is in Christ Jesus our Lord.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;Paul Thien.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-3560675226608403827?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/3560675226608403827/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=3560675226608403827' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3560675226608403827'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3560675226608403827'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/02/what-is-it-that-separated-us-from-gods.html' title='What is it that separated us from God’s love?'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S3QXGHGDWZI/AAAAAAAAAZU/TVJEoiODd50/s72-c/ONG+KY+NOOC+TONG11.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2858105695187987200</id><published>2010-02-04T05:13:00.000-08:00</published><updated>2010-02-11T06:22:49.671-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VAN MON'/><title type='text'>LESSON OF LOVE</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S2rLACTw6gI/AAAAAAAAAY0/joUj1LfS7Q8/s1600-h/b+(21).jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 266px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5434379101856131586" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S2rLACTw6gI/AAAAAAAAAY0/joUj1LfS7Q8/s400/b+(21).jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;On July 2005, we, seminarians of Saint Joseph Seminary of Hanoi, came to live at Van Mon leprosy Hospital below Thai Binh province in North Vietnam (far from east-south Hanoi about 120 km).&lt;br /&gt;Before coming Van Mon, we always prided ourselves that our love was shared with people with leprosy from our heart, as taught through lessons from the books of the Bible, Jesus, God. But when we lived with leprosy, I know it was a mistake!&lt;br /&gt;Once day, it is very hot midsummer of day’s, I saw a boy like a mad man. He wore only torn pants, following him was an old woman. Her right hand touched his shoulder.&lt;br /&gt;I wonder who are they ?!&lt;br /&gt;Next days, I visited them for lunch. Old woman was blind for 7 years because complications of leprosy disease. Her name is Xi, and boy is the son of Mrs. Xi. He was mentally ill from birth. Thanh is his name.&lt;br /&gt;Mrs. Xi told me about her family life of suffering. Their province is Hai Duong. She had four children, three children were given to others to feed (the law of leprosy hospital forbids people with leprosy to give birth). So far, they lived in Van Mon Hospital 40 years. She said: my great dream is that my eyes can open and see my grandchildren.&lt;br /&gt;At the end of lunch with them, I listen to a voice from next the room: “ Have finished lunch, Mrs. Xi?” “Yes, I have, wait a minute!”&lt;br /&gt;Mrs. Xi stand up, with skilled movement, she pour water into a mug, bringing it to other woman in next room.&lt;br /&gt;I was very surprised! A blind woman served others who suffered but who cannot be moved!&lt;br /&gt;I recognized lesson of love from a person with leprosy; certainly I did not share it with them (teach them they taught me).&lt;br /&gt;Leprosy patients taught me the lesson of love. Certainly I did not bring it to them.&lt;br /&gt;To day, Saint Paul said: “... Love is patient, love is kind. It is not jealous, it is not pompous, it is not inflated, it is not rude, it does not seek its own interests, it is not quick-tempered, it does not brood over injury, it does not rejoice over wrongdoing but rejoices with the truth. It bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things....”(1 Cor 13:4-13).&lt;br /&gt;A mad boy leaded blind leprosy mother for around the leprosy hospital. This image appeared in my mind when I reading the scripture from St. Paul above.&lt;br /&gt;My God, teach me love each other by watching my neighbors and others!&lt;br /&gt;Hanoi, 31 January 2010&lt;br /&gt;Paul Nguyen Trung Thien. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2858105695187987200?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2858105695187987200/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2858105695187987200' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2858105695187987200'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2858105695187987200'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/02/lesson-of-love.html' title='LESSON OF LOVE'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S2rLACTw6gI/AAAAAAAAAY0/joUj1LfS7Q8/s72-c/b+(21).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-7923368470042072762</id><published>2010-02-04T05:05:00.000-08:00</published><updated>2010-02-04T05:13:05.855-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BAN LIM'/><title type='text'>IT IS JUST THEORY</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S2rHveJNOiI/AAAAAAAAAYs/v1m7A0meI94/s1600-h/IMG_1402+-+Copy.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 295px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5434375518735383074" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S2rHveJNOiI/AAAAAAAAAYs/v1m7A0meI94/s400/IMG_1402+-+Copy.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;color:#ffff00;"&gt;It is just theory!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;This is story of my pastoral work when I served at Ban Lim parish, of Lang Son diocese. I can never forget this story ever. It made a strong impression in my mind so I will not forget it for the rest of my pastoral life.&lt;br /&gt;Once a tottering red faced man entered the parish. His breath smelled like alcohol. When he saw me, with drawling voice he said : “Father Lau is bad...not kind...., father Lau despise me.”&lt;br /&gt;(I give short an explanation: people of Ban Lim like to call me cha Lau, they do not call me cha Thien. With Nung ethnic language say: cha Lau is father Lau, it means our own father).&lt;br /&gt;And then, I invited him to sit down. I tell him in a calm voice: “Excuse me! What’s your name?” “A Khi is my name”, he replied. “I am a shepherd of father Lau but you never visit my house. Father Lau dispise me, because I’m poor! I am Mrs. Hang’s husband. I have been Hang Ngau, beyond Ky Cung river, opposite Ban Lim church. I am not Catholic but my wife is Catholic, Bishop Kiet married us... My family lives in here still.”&lt;br /&gt;I tell him, I am sorry. And when I visited his house, I invited him to attend Mass and watch how I celebrate Mass.&lt;br /&gt;Yes, more than one year ago, on Sunday the feast of the Holy Family 2009. While everybody listening to the second reading, A Khi goes tottering into the church. In fact, he was very drunk. At the front door, he made the sign of the holy cross and sat down.&lt;br /&gt;I started my homily on Feast of the Holy Family.&lt;br /&gt;Summary of this homily is: Today is Sunday the Feast of the Holy family. Our families are the same as the Holy Family. First, Holy Family was a poor family. Joseph and Mary are very poor; they had neither a car nor a building nor a lot of money. Brothers and sisters, we are the poor too. We have nothing of value, and have neither a car nor a building. And the second, Holy family did manual labor , Joseph was a carpenter, and Mary did housework. And for us, all of you are farmers, the same as the Holy Family: our families are laborers .&lt;br /&gt;However, our families are different from the Holy Family. You know, Bible never tells us that: Saint Joseph drank, but we, husbands and youngmen, got drunk many times.&lt;br /&gt;Immediately, A Khi stands up and utters: Father Lau ....father Lau... it is just theory...it is just theory!&lt;br /&gt;Someone told him to sit down. And I continued homily.&lt;br /&gt;At the end of homily, I told a story: Once, a boy entered the parish garden. I asked him: “Could you tell me about your parents?” “Ok!” he replied. “What is your father’s profession?” “Father Lau, my father is factory manager!” I was surprised. I ask myself: This place has a manager too?!!! I ask him: “What kind of factory does your father manage?” “Father Lau, my father manages a factory of wine!” He replied.&lt;br /&gt;At once, A Khi stands up and cries loudly: “It is just right! Father Lau... It is just right! Father Lau!”&lt;br /&gt;I think that, if we are Catholic, and if we do not improve our spiritual life, and we do not become a witness of the Good News, a witness God’s love, a witness as a child of God, so than non-Catholic people will say the same A Khi said: “It is just theory!”&lt;br /&gt;Hanoi, 27 January 2010.&lt;br /&gt;Paul Nguyen Trung Thien&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-7923368470042072762?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/7923368470042072762/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=7923368470042072762' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7923368470042072762'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7923368470042072762'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2010/02/it-is-just-theory.html' title='IT IS JUST THEORY'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/S2rHveJNOiI/AAAAAAAAAYs/v1m7A0meI94/s72-c/IMG_1402+-+Copy.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6314279126656886662</id><published>2009-11-13T17:36:00.000-08:00</published><updated>2009-11-13T17:52:59.051-08:00</updated><title type='text'>ĐỦ LÀ THẾ NÀO CHO ĐÚNG?</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;"BIẾT THẾ NÀO LÀ ĐỦ?" CHO ĐÚNG?&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#ffff00;"&gt;&lt;em&gt;Mình mới đọc bài này, sẽ copy lại dưới đây, được mọi người khen nức nở, mình cũng vậy.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#ffff00;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#ffff00;"&gt;&lt;em&gt;Nhưng thật buồn cho ai đó khi đọc một bài khác, cũng sẽ copy dưới đây, đã có trước.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#ffff00;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#ffff00;"&gt;&lt;em&gt;Mình cũng lăn tăn, bạn Hạnh ơi! "BIẾT THẾ NÀO LÀ ĐỦ" CHO ĐÚNG?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Biết thế nào là đủ?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;Cập nhật lúc 09:07, Thứ Ba, 03/11/2009 (GMT+7)&lt;br /&gt;,&lt;br /&gt;Blog Việt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi xa về, cầm bài văn ”Những lời chúc đủ” trên tay mà tôi không khỏi băn khoăn đi tìm định nghĩa cho nó. Đủ là gì ? Biết thế nào là đủ ? Câu hỏi ấy vẫn ngày đêm trăn trở, văng vẳng vang lên trong lòng mỗi chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa kia trong cảnh bần hàn khốn khó con người ta thường mong cơm đủ ăn, áo đủ mặc. Xưa kia khi đất nước còn sục sôi hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, ai ai cũng mong có được một cuộc sống bình yên không còn bom rơi đạn lạc. Xưa kia khi miền Bắc là hậu phuơng, miền Nam là tiền tuyến phụ nữ khắp mọi nơi ai cũng gồng mình lên dọc chiều dài chữ S để chờ đợi ngóng trông mong ngày đoàn tụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chín tháng mang nặng đợi chờ,  mẹ sinh con vuông tròn bao ấp ủ. Ngày bố đi xa về, nâng con lên hai vai bố gọi con là tầm cao của bố. Mười hai năm đèn sách được đánh dấu chấm bằng những kì thi khi mùa hoa phượng đang cháy đỏ rực rỡ đến nao lòng. Bồi hồi biết bao khi ngồi xem những đoạn phim video về Hà Nội trong cơn hồng thuỷ để nhận ra thủ đô thân yêu đủ gì và thiếu gì. Bao nhiêu năm mộc mạc đơn sơ, bình yên và giản dị. Vẫn cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi để bất cứ ai đi qua cũng tự hỏi thế nào là đủ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh minh họa: Raysoda.com&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày em lên đường đi du học, phía sau tấm kính ngăn cách của phi trường thừa những cái vẫy tay nhưng thiếu cái bắt tay để em chợt nhận ra thế nào là đủ. Để em chợt thấy nao nao và khát khao được về thăm lại vùng quê nơi sinh ra em đang ngày đêm vẫy vùng mưa nắng nhưng vẫn vàng mơ mỗi sớm tinh khôi, vẫn cay cay nồng nồng mùi hoa cải. Vẫn sóng gió cho lòng người ấm lại để người đi xa luôn mơ về hai tiếng bình yên. Để em chợt hiểu ra vì sao bà ngoại đặt tên cho em là Đủ. Bà muốn em mãi là ngọn lửa hồng sau mỗi cơn giông. Một ngọn lửa hồng làm ấm lại mùa đông. Làm tạnh cơn mưa dầm ẩm ướt của mùa xuân. Làm bừng lên sắc cầu vồng sau cơn mưa rào mùa hạ. Một ngọn lửa làm chín nồi cơm, làm ngọt nồi canh cho ngôi nhà luôn ấm áp đón mẹ đi làm về sau mỗi buổi tan ca. Một ngọn lửa thôi cũng đủ cho em biết thế nào là đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đủ khôn ngoan nhẫn nhịn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đủ minh mẫn để nhận ra tại sao lại cứ phải nhắm mắt uống cà phê trong khi sở thích là chè bưởi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đủ bình tĩnh để đối mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đủ tĩnh lặng để cảm thông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đủ ngắm nhìn để sẻ chia bao bọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đủ yêu thương để căm ghét, dỗi hờn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là chạy đủ nhanh, vươn đủ cao, bay đủ xa để biết dừng đúng chỗ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là đủ lý trí để kéo ước mơ của mình từ chín tầng mây xuống trước khi nỗ lực không ngừng để thực hiện nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là luôn luôn tu dưỡng rèn luyện để trưởng thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là kéo dài đôi chân, giơ cao đôi tay, vươn cao trình độ nhận thức để rồi từ đó sẽ bay cao bay xa trong những ước mơ của em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh minh họa: Raysoda.com&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây khi đang học tập ở một nơi rất xa nhưng em vẫn không nguôi nhìn về chữ S. Cũng là khi Miền bắc Việt Nam quê hương em đang phải oằn lưng hứng chịu những đợt gió mùa đông bắc tràn về làm khô da, nẻ thịt để bà ngoại em đi về phía đông, đi mãi mà vẫn không nhìn thấy mặt trời. Đi qua tuổi thơ của em vẫn là những ngày chăn trâu cắt cỏ, bắt cào cào châu chấu, quét lá tre, nhặt từng quả phi lao hay cắt từng cuống rạ giữa đồng chiều se lạnh. Em mong sao cho những người thân yêu của em đủ cơm đủ ngon, áo đủ đẹp. &lt;/span&gt;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/2009/09/867394/"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;Đủ khôn ngoan để lớn lên.&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt; Đủ nhạy cảm để nhận ra đâu là ánh sáng mặt trời mà không phải là những thứ ánh sáng xa hoa phù phiếm đầy cám dỗ.&lt;br /&gt;Gửi từ email Nguyễn Thúy Hạnh - hanhncdt &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/200911/Biet-the-nao-la-du-876706/"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/200911/Biet-the-nao-la-du-876706/&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Ba Chúc Con Ðủ&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;a title="Print" href="javascript:void" status="no,toolbar=no,scrollbars=yes,titlebar=no,menubar=no,resizable=yes,width=640,height=480,directories=no,location=no');&amp;quot;" option="com_content&amp;amp;task=view&amp;amp;id=394&amp;amp;Itemid=53&amp;amp;pop=1&amp;amp;page=0',"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="E-mail" href="javascript:void" status="no,toolbar=no,scrollbars=yes,titlebar=no,menubar=no,resizable=yes,width=400,height=250,directories=no,location=no');&amp;quot;" option="com_content&amp;amp;task=emailform&amp;amp;id=394',"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;Mỗi khi gặp một thử thách trong cuộc sống, tôi thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người “tạm biệt” để thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu. Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc ... tôi cảm thấy mình còn nhiều thứ quí giá ...&lt;br /&gt;Và tôi cũng học được nhiều điều từ những phút giây “tạm biệt” ấy.&lt;br /&gt;Có một lần tôi nghe loáng thoáng tiếng hai cha con đang bên nhau những giây phút cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói: “Ba yêu con. Ba chúc con đủ”. Cô gái đáp lại: “Ba à, con cũng yêu ba lắm. Và con cũng chúc ba đủ”.&lt;br /&gt;Và cô gái đi. Tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo. Thấy ông ấy muốn và cần khóc, tôi lại gần nhưng rồi không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông nên không nói gì. Bỗng ông ấy quay sang chào tôi và nói:&lt;br /&gt;-   Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với một người và biết rằng mãi mãi không gặp người ấy nữa chưa?&lt;br /&gt;-   Xin lỗi, cho tôi hỏi có phải ông vừa “vĩnh biệt” với con gái ông? Tại sao vậy?&lt;br /&gt;-   Tôi già rồi mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất. Thực tế, tôi biết, lần sau con tôi quay về đây có thể tôi đã mất.&lt;br /&gt;-   Khi ông tạm biệt con gái, tôi nghe ông nói “Ba chúc con đủ”. Tôi có thể hỏi điều đó có nghĩa gì không?&lt;br /&gt;Ông mỉm cười&lt;br /&gt;-   Đó là lời chúc “gia truyền” của gia đình tôi đã qua nhiều thế hệ rồi – nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông tươi cười hơn – Khi tôi nói “Ba chúc con đủ”, tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó.&lt;br /&gt;Rồi ông lẩm nhẩm đọc: “Ba chúc con đủ ánh mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ những cơn mưa để biết yêu quý ánh mặt trời. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quí cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con có thể hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quí những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vượt qua được lời tạm biệt cuối cùng”.&lt;br /&gt;Ông khóc và quay lưng bước đi.&lt;br /&gt;Tôi nói với theo: “Thưa ông, tôi chúc ông đủ”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dongtienkhon.com/index.php?option=com_content&amp;amp;task=view&amp;amp;id=394&amp;amp;Itemid=53"&gt;http://dongtienkhon.com/index.php?option=com_content&amp;amp;task=view&amp;amp;id=394&amp;amp;Itemid=53&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6314279126656886662?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6314279126656886662/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6314279126656886662' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6314279126656886662'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6314279126656886662'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2009/11/u-la-nao-cho-ung.html' title='ĐỦ LÀ THẾ NÀO CHO ĐÚNG?'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2778639555114951517</id><published>2009-08-08T02:43:00.001-07:00</published><updated>2009-08-08T03:02:43.390-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a class="title" href="http://www.blogger.com/" hasbox="2"&gt;Sự thật về “sự cố” của Hoa Hậu Thuỳ Dung&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thứ 6, ngày 07/08/2009, 15:13 (GMT+7)&lt;br /&gt;Trước đêm chung kết Hoa hậu VN 2008, tôi chỉ lo trời mưa sẽ phá hỏng công sức của anh em suốt mấy tháng trời. Nhưng cuối cùng, điều tôi lo lắng nhất đã không xảy ra, còn điều tôi an tâm không hề nghĩ đến... lại đến, thật lạ lùng!&lt;br /&gt;Khởi đầu cuộc thi nhiều thuận lợi. Việc cấp giấy phép khá sớm, ngay từ cuối năm 2007, chúng tôi đã có giấy phép của Bộ VH-TT&amp;amp;DL. Ngân hàng Đầu tư - Phát triển Việt Nam (BIDV) chính thức ký hợp đồng. Và chương trình An sinh xã hội vì người nghèo được BIDV tiến hành rất tốt, huy động được gần 20 tỷ đồng...&lt;br /&gt;Buổi trưa của ngày chung kết, mấy chị em ở báo chuẩn bị lễ vật cho chúng tôi cầu an. Tôi, anh Cả (Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Trần Minh Cả) ra thắp hương trên sàn sân khấu giữa sông Hoài và phóng sinh cá. Khi những con cá được thả xuống sông, mọi người vui mừng nói: Trời phù hộ chúng ta rồi, đêm chung kết sẽ không mưa... hãy nhìn những con cá phóng sinh kia, nó bơi chụm đầu vào nhau dưới sông Hoài rất thành kính...&lt;br /&gt;Buổi chiều, khi chúng tôi đang thắp hương ở Chùa Cầu, chuẩn bị ra dâng hương ở miếu Quan Công, trời bỗng nhiên nổi gió, sấm chớp rạch trời, nổ ầm ầm, mây đen bao phủ... Tôi chạy qua chiếc cầu sang bờ bên kia sông, nơi các nhà báo đang đợi phỏng vấn trong làn mưa trắng xoá... Kỳ lạ chưa, mưa giăng kín phố cổ Hội An, riêng quảng trường Sông Hoài, nơi đang thi công sân khấu, hình như không một giọt mưa nào rơi xuống...&lt;br /&gt;Đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2008 diễn ra hoành tráng, quy mô với chương trình "An sinh xã hội vì người nghèo" thật ý nghĩa. Điều tôi lo lắng nhất đã không xảy ra, điều tôi an tâm không hề nghĩ đến... lại đến, thật lạ lùng!&lt;br /&gt;Từ Hội An bay ra hôm trước, hôm sau, nhà văn V.C gọi điện cho tôi nói: Mấy tờ báo mạng chuẩn bị "đánh" ông vụ Hoa hậu đấy! Tôi bảo: "Đánh" cái gì? V.C nói: Rồi ông sẽ biết!&lt;br /&gt;Khi tờ báo đầu tiên khơi mào, đưa một bài giữa trung tâm trang 1, mấy anh em ở toà soạn xuống phòng tôi, lo lắng, tôi chỉ cười: Thể lệ cuộc thi mình đăng trên báo có quy định thí sinh dự thi phải tốt nghiệp THPT đâu!&lt;br /&gt;"Nhưng, quy chế mới chưa ban hành. Vẫn để trên bàn lãnh đạo Bộ VH-TT&amp;amp;DL". "Ừ nhỉ, mình chưa có công văn xin phép Bộ?’. "Chưa!".&lt;br /&gt;Gần chục nhà báo chờ trước cửa phòng tôi để phỏng vấn. Tôi bảo: “Các bạn yên tâm, sáng ngày kia sẽ có cuộc họp báo về vấn đề này”. Lập tức, tôi chỉ đạo thường trực ban tổ chức gọi điện mời các anh bên Bộ VH-TT&amp;amp;DL, trong hội đồng chỉ đạo đến bàn.&lt;br /&gt;Anh Thắng - Trưởng phòng, thành viên Ban tổ chức quốc gia đến đầu tiên. Anh bảo: Anh Thọ - Thứ trưởng đang trên đường tới đây.&lt;br /&gt;Chúng tôi kéo nhau lên phòng họp tầng 9 của toà soạn báo Tiền Phong. Mấy anh em ở báo, thành viên ban tổ chức, anh Lê Tiến Thọ - Thứ trưởng, thành viên hội đồng chỉ đạo, anh Thắng...&lt;br /&gt;Có người đề xuất: Bây giờ việc đã rồi, nên làm công văn của báo (lùi thời gian ghi trên công văn) xin phép Bộ sửa một điểm như trong thể lệ cuộc thi đã đăng báo: Có trình độ THPT (chứ không phải tốt nghiệp THPT như quy chế) đưa cho anh Thọ ký là được. ý kiến đó bị nhiều người gạt đi. Tôi bảo Thứ trưởng Lê Tiến Thọ: Quy chế của Cục trình lên anh nghe nói đã sửa: Trình độ văn hoá chỉ là THPT trở lên (bỏ từ phải tốt nghiệp) có đúng không? Sao anh không ký mà còn để trên bàn lâu thế?&lt;br /&gt;Anh Thọ không nói gì. Mọi người bảo tại việc chia tách Bộ hay anh đi nước ngoài nhiều nên không có thời gian... Anh Lê Tiến Thọ sau một lúc trầm ngâm liền nói: Điểm sửa đổi đó (từ tốt nghiệp THPT thành có trình độ THPT trở lên), có lãnh đạo còn băn khoăn, tôi chưa trình Bộ trưởng...". Cuối cùng, tôi bảo: "Thôi, việc này nên nghĩ cho kỹ, mai đợi các anh trên Ban (anh Hùng - Ban Tuyên giáo T.Ư) trên Văn phòng Chính phủ (anh Đức) ta bàn thêm".&lt;br /&gt;Sáng hôm sau, anh Lê Tiến Thọ kêu bận không đến, Lâm Phương Thanh nói đã về Hà Nội nhưng bận họp... Hầu hết các thành viên của hội đồng chỉ đạo và thường trực Ban tổ chức quốc gia đều có mặt.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;Đang họp, hay tin có tờ báo đăng Thùy Dung làm học bạ giả! Tôi lại điện cho Ban đại diện miền Trung kiểm tra. Mấy tiếng sau, Ban đại diện miền Trung nói đã đến tận nhà: Gia đình Thùy Dung khẳng định không có việc đó. "Gia đình Thùy Dung theo đạo, trước Chúa, họ không dám nói dối đâu"...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Các thành viên dự cuộc họp, cuối cùng đã nhất trí kết luận: Hoa hậu Trần Thị Thùy Dung không vi phạm thể lệ cuộc thi, không vi phạm đạo đức; thiếu sót là của báo Tiền Phong, của Ban tổ chức trong việc "đi trước đón đầu" bản quy chế mới , cũng xuất phát từ mục đích trong sáng là nhằm mở rộng đối tượng dự thi, tạo điều kiện cho các thiếu nữ vùng xa, vùng sâu, vùng biên giới hải đảo còn nhiều khó khăn, có thể đi học muộn... có điều kiện dự thi... Và quyết định nội dung cuộc họp báo sáng hôm sau.&lt;br /&gt;Sự việc chỉ có thế, và tôi tưởng thế là xong, không ngờ mấy ngày sau báo chí (đa số là báo điện tử) lại rào lên đòi truất vương miện của Hoa hậu Trần Thị Thùy Dung. Người ta đồn đại nhiều chuyện lạ lùng: Đồn rằng tôi cố ý trao vương miện cho Dung vì muốn có Bắc, Trung, Nam (gần 20 năm, đây là lần đầu tiên người miền Trung đoạt vương miện), rồi có lời đồn cho rằng nhà tài trợ ép Ban tổ chức, lại đồn tôi chọn Hoa hậu cho con trai...&lt;br /&gt;Bộ trưởng Bộ VH-TT&amp;amp;DL Hoàng Tuấn Anh gọi điện cho tôi, lo lắng nói: "Người ta đang đồn ông chọn Hoa hậu cho con trai, còn tôi thì...". Sợ Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh quá lo lắng, tôi bảo: “Đồng chí Tuấn Anh ơi, một trăm lời đồn chưa phải là sự thật, cây ngay không sợ chết đứng… Đồng chí bỏ ngoài tai những lời đồn thổi ấy đi...".&lt;br /&gt;Mấy hôm sau, một người có chức trách lại gọi điện bảo: "Anh Dương Kỳ Anh ạ, để cho yên chuyện, anh và tôi (người gọi điện) ta bay vào Đà Nẵng vận động gia đình Thùy Dung trả lại vương miện...".&lt;br /&gt;Tôi trả lời: "Tôi không bao giờ làm việc đó cả... Một cô gái vô tội mới bước vào đời bỗng nhiên bị búa rìu dư luận như vậy... Áp lực đối với Thùy Dung chưa đủ sao...! Sao còn muốn tôi gây thêm áp lực, nhỡ Thùy Dung không chịu nổi, có hành động dại dột như tự tử chẳng hạn, hậu quả sẽ khôn lường, anh biết không...".&lt;br /&gt;Tôi xin mượn lời của nhà văn, nhà báo Kiều Bích Hậu trên báo Văn nghệ (số ra ngày 18-10 và 25- 10-2008) và nhà thơ Trần Đăng Khoa (trên báo Pháp luật TP. Hồ Chí Minh số thứ 7 ra ngày 27-9- 2008) thay cho lời kết bài viết này: "Thay vì mất công "soi" xem ngọc có vết gì, chúng ta hãy đầu tư cho các Hoa hậu...”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo NTNN&lt;br /&gt;nguon: &lt;a href="http://megafun.vn/channel/1203/2009/08/37712/"&gt;http://megafun.vn/channel/1203/2009/08/37712/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm nghĩ: lạy Chúa, nếu HH TD này là người công giáo thì con khuyên Dung hãy dũng cảm trả lại vương miện phù hoa, giả tạo, chóng qua. Còn với ông DKA, người công giáo chúng tôi không được phép nói dối, Những người giáo hữu ở Tam Toà đang muốn xây dựng lại ngôi nhà thờ đổ nát, tôi tin họ không nói dối những điều đã và đang xảy ra, tôi mong sao mọi người thấy điều đó là đúng như ông cũng mong những điều về cô HH TD là đúng!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2778639555114951517?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2778639555114951517/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2778639555114951517' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2778639555114951517'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2778639555114951517'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2009/08/su-that-ve-su-co-cua-hoa-hau-thuy-dung.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-951590548605565036</id><published>2009-05-02T05:42:00.000-07:00</published><updated>2009-05-02T06:03:59.092-07:00</updated><title type='text'>BẢN LÌM - NHÀ THỜ ĐỘC ĐÁO</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;color:#ffff66;"&gt;BẢN LÌM - NHÀ THỜ ĐỘC ĐÁO &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#33ff33;"&gt;&lt;strong&gt;Ai trong chúng ta cũng có lần chiêm ngắm nhà thờ đá Phát Diệm,&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331207498962046754" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SfxA-W-IDyI/AAAAAAAAAK0/HggRB3iNH3U/s400/2122334561_56a6541054.jpg" border="0" /&gt; Nguồn: &lt;a href="http://farm3.static.flickr.com/2174/2122334561_56a6541054.jpg"&gt;http://farm3.static.flickr.com/2174/2122334561_56a6541054.jpg&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#33ff33;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;hay nhà thờ gỗ Kon Tum nổi tiếng:&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331208241741083554" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SfxBpmCcs6I/AAAAAAAAAK8/60yXL7iDYa0/s400/ap_20090502111914457_jpg.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331208241188917826" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SfxBpj-zUkI/AAAAAAAAALE/iINFuZeI_wE/s400/ap_20090502112203789_jpg.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Nguồn: &lt;a href="http://vn.myblog.yahoo.com/quanglap52/article?mid=16871"&gt;http://vn.myblog.yahoo.com/quanglap52/article?mid=16871&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#33ff33;"&gt;&lt;em&gt;Còn vô số những nhà thờ khác được làm bằng gạch, bê-tông, thì khỏi nói.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;em&gt;Còn nhà thờ Bản Lìm được làm bằng đất. &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Độc đáo không nào?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331210949182652674" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SfxEHMC0gQI/AAAAAAAAALM/eNgAZhihnUc/s400/IMG_8841.jpg" border="0" /&gt; &lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket/"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ffff00;"&gt;Xin xem chi tiết:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/?action=view&amp;amp;current=BANLIM2.flv"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/?action=view&amp;amp;current=BANLIM2.flv&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ffff00;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cám ơn mọi người nhé!!!! &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket/"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-951590548605565036?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/951590548605565036/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=951590548605565036' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/951590548605565036'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/951590548605565036'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2009/05/ban-lim-nha-tho-oc-ao.html' title='BẢN LÌM - NHÀ THỜ ĐỘC ĐÁO'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SfxA-W-IDyI/AAAAAAAAAK0/HggRB3iNH3U/s72-c/2122334561_56a6541054.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-4580790427641386802</id><published>2009-03-30T19:58:00.000-07:00</published><updated>2009-03-30T20:02:00.329-07:00</updated><title type='text'>MÙA CHAY THÁNH 2009</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SdGHiKnb6uI/AAAAAAAAAKs/9MerM9mh8I0/s1600-h/main-pieta.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319181655936330466" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 376px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SdGHiKnb6uI/AAAAAAAAAKs/9MerM9mh8I0/s400/main-pieta.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;font-size:180%;color:#cc33cc;"&gt;&lt;strong&gt;XIN CHO CHÚNG CON LUÔN KHÁM PHÁ RA TÌNH YÊU CHÚA TRONG MẦU NHIỆM THẬP GIÁ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-4580790427641386802?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/4580790427641386802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=4580790427641386802' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/4580790427641386802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/4580790427641386802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2009/03/mua-chay-thanh-2009.html' title='MÙA CHAY THÁNH 2009'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/SdGHiKnb6uI/AAAAAAAAAKs/9MerM9mh8I0/s72-c/main-pieta.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2711559161086371030</id><published>2008-11-11T18:11:00.000-08:00</published><updated>2008-11-11T18:14:09.082-08:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;Những điều cần biết về bệnh phong&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;I/ - Căn nguyên sinh bệnh&lt;br /&gt;Do trực khuẩn phong, nhà bác học Armauer Hansen tìm thấy trực khuẩn này năm 1873&lt;br /&gt;II/- Triệu chứng&lt;br /&gt; Thời kỳ đầu: vết hồng hoặc vết trắng trên da sờ thấy tê, chân kim không biết đau thường khu trú ở các chi, đôi khi ở thân mình có trường hợp nổi bọng nước, loét, củ, cảm giác kiến bò trên da, có thể sốt, đau nhức xương, chảy nước mũi, sưng tinh hoàn, viêm dây thần kinh gây đau thời kì toàn phát&lt;br /&gt;-         Thương tổn da: dát hồng, sẫm, trắng ở chi, mình, mất cảm giác,nóng trên thương tổn, củ to nhỏ, mảng cộp, u phong,hoặc bọng nước&lt;br /&gt;-         Thương tổn thần kinh: to thầm kinh trụ, rối loạn cảm giác. Triệu chứng cơ động: teo cơ lòng bàn tay, rụt ngón chân, đi cất cần&lt;br /&gt;-         Loạn chứng bài tiết: da mỡ bóng loáng&lt;br /&gt;-         Loạn chứng dinh dưỡng: rụng lông mày, lông mi, hỏng móng, rụt xương đầu chi, ổ gà lòng bàn chân&lt;br /&gt;-         Loạn chứng ngũ quan: sổ mũi, xẹp mũi , khàn tiếng, có củ ở lưỡi , thương tổn ở mắt&lt;br /&gt;-         Loạn chứng phủ tạng: viêm hạch, tủy xương, lách, gan, tuyến nội tiết, teo ống dẫn tinh, liệt dương đôi khi là thương tổn ở phổi, thận&lt;br /&gt;III- Phân loại phong&lt;br /&gt;Chia làm 3 thể chính, ngoài ra còn thể phong Bordeline&lt;br /&gt;1.    Phong ác tính (lepre lipromateuse): thời kì bốc phát dễ lây lan, nhiều vi khuẩn trong nước mũi, phản ứng Mitsuda âm tính&lt;br /&gt;a)    Triệu chứng: mảng cộp trên da thường đối xứng, kích thước bằng hột ngô, lòng bàn tay hoặc to hơn, khu trú ở dái tai, vùng trán, lông mày làm cho mặt dữ tợn, giới hạn không rõ rệt, không có xu hướng thành sẹo&lt;br /&gt;b)    Chẩn đoán phân biệt: bệnh bạch cầu gây thương tổn da, bệnh hệ lưới&lt;br /&gt;c)    Giải phẫu bệnh lí: nhiều tế báo Vichov có lỗ thủng và trực khuẩn phong xếp thành hình bó củi&lt;br /&gt;2.    Phong củ&lt;br /&gt;a)    Triệu chứng: là loại phong nhẹ có củ nổi lên như hạt tấm, hạt đậu, hạt ngô màu hồng có xu hướng loét và thành sẹo, phản ứng Mitsuda dương tính mạnh, có ít trực khuẩn trong nước mũi&lt;br /&gt;b)    Giải phẫu bệnh lí: tế bào khổng lồ và tổ chức giống nang lao&lt;br /&gt;c)    Chẩn đoán phân biệt: giang mai II thể sẩn vảy, luput ban đỏ, xơ cứng bì, phù viêm da, bệnh Bensnier-Bock-Schaumnn&lt;br /&gt;3.    Phong bất định: có thể chuyển thành phong ác tính hoặc phong củ&lt;br /&gt;a)    Triệu chứng: dát đỏ, trắng, nâu rang giới rõ rệt, thành sẹo ở giữa lan đều ra xung quanh, phản ứng Mitsuda dưong tính nhẹ, hoặc âm tính, nếu sức đề kháng tốt thì chuyển thành phong củ, nếu yếu thì chuyển thành phong ác tính&lt;br /&gt;b)    Chẩn đoán phân biệt: hắc lào, lang ben, mũi đỏ, vảy rồng, chàm khô, bạch biến&lt;br /&gt;c)    Giải phẫu bệnh lí: tính chất viêm kinh diễn ít khi thấy vi khuẩn&lt;br /&gt;4.    Phong Bordeline (phong biên giới): về lâm sàng giống phong củ,nhưng tính kháng nhiễm thì thất thường, vi khuẩn phát triển nhiều giống như phong ác tính&lt;br /&gt;IV- Điều trị phong&lt;br /&gt;Trước kia là bệnh khó chữa nhưng ngày nay đã chữa khỏi được&lt;br /&gt;-         DDS(diamino-diphenyl-sunfon) liều trung bình 100mg/ ngày, thời gian kéo dài tùy từng loại phong&lt;br /&gt;-         Diphenyl- thiouree, sufnoxyl (DDSO) Sunfamethoxy-ráin (Sultirene), Rimifon (INH), PAS, DADDS&lt;br /&gt;-         Gần đây sử dụng Rifamyxin AMP có nhiều kết quả tốt nhưng không rộng rãi thuận lợi bằng DDS&lt;br /&gt;v- Biện pháp&lt;br /&gt;- Phát hiện sớm, điều trị kịp thời&lt;br /&gt;- Thay đổi quan niệm về bệnh phong , người phong trước xã hội&lt;br /&gt;- Tạo công ăn việc làm cho những người phong nhẹ và những người phong có khả năng làm việc&lt;br /&gt;- Xóa bỏ mặc cảm trong chính bản thân người bệnh, giúp họ hòa đồng với xã hội&lt;br /&gt;- Hỗ trợ , nâng cao đời sống cho người bệnh phong&lt;br /&gt;- Quan tâm, yêu thương người phong nhiều hơn là xa lánh , kì thị họ&lt;br /&gt;        Thưa các bạn !&lt;br /&gt;              Bệnh phong là bệnh không lây truyền, không đáng sợ như chúng ta thương nghĩ, người phong rất đáng thương chứ không phải là đáng bị khinh rẻ. Với bài viết này, tôi mong rằng tôi sẽ cung cấp thêm cho quý vị và các bạn thêm 1 ít kiến thức về bệnh phong. Tôi mong muốn mỗi người trong chúng ta chung tay, góp sức vì “ một ngày mai tốt đẹp cho những người phong” . Xin cảm ơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:100%;"&gt;B.H. NGOC VANMON&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2711559161086371030?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2711559161086371030/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2711559161086371030' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2711559161086371030'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2711559161086371030'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/11/nhng-iu-cn-bit-v-bnh-phong-i-cn-nguyn.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-496291967841131872</id><published>2008-09-04T02:20:00.000-07:00</published><updated>2008-09-04T02:30:43.609-07:00</updated><title type='text'>HÃY CHO EM NGÀY MAI !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#00cccc;"&gt;&lt;strong&gt;HÃY CHO EM NGÀY MAI !&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/?action=view&amp;amp;current=ankhanh2.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/ankhanh2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;Trẻ em là nguồn vui, nguồn hạnh phúc vô giá cho các bậc cha mẹ, vì chúng chính là hoa trái, là kết quả của tình yêu giữa cha và mẹ. Mới chỉ là trong trứng nước, mầm sống ấy đã đem lại cho các ông bố, bà mẹ một niềm vui, hạnh phúc và một dự tính cho tương lai tốt đẹp cho sinh linh nhỏ bé, yếu ớt ấy.&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/?action=view&amp;amp;current=bekhanh.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img height="550" alt="LOVE" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/bekhanh.jpg" width="378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;Khi đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời cũng là lúc niềm vui và sự lo toan được mang đến cho các bậc cha mẹ: "Con mình sẽ như thế nào? Chúng giống cha hay mẹ chúng nhỉ? Con mình sẽ lớn khôn như thế nào? Chúng sẽ vào trường nào, rồi sẽ làm gì khi chúng lớn...???" Một loạt những câu hỏi cứ xoay quanh trong ý nghĩ. Cảm tạ Ông Trời khi đã cho con người được món quà đáng yêu và quý giá đến như vậy! Theo thời gian và đặc biệt trong sự dạy dỗ của gia đình (là chiếc nôi đầu tiên), của những người xung quanh, trẻ thực sự bắt đầu lớn lên về hình hài và tâm trí. Mới ngày nào cất tiếng khóc "oe oe" chào đời, thoắt một cái trẻ đã tập lẫy, tập bò rồi tập đi, tập nói ... Ôi những âm thanh phát ra từ cái miệng xinh xắn mới dễ thương là dường nào! Có lẽ đây cũng là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi bậc cha mẹ.&lt;br /&gt;Là cha mẹ ai cũng mong sao cho con mình khoẻ mạnh, ngoan ngoãn và đầy lòng hiếu thảo, vì các con chính là “ngày mai” của cha mẹ. Mỗi bước con đi, mỗi tiếng con cười, mỗi lúc con khóc... chính là lúc con trở nên niềm an ủi của cha mẹ, con có biết không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/?action=view&amp;amp;current=bean.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/bean.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy, trẻ lớn lên khoẻ mạnh, khôn ngoan, đó là một mong ước lớn của mẹ cha; không cha mẹ nào mong muốn con cái của mình khi sinh ra lại mang bệnh tật, hay chết chóc. Trẻ khoẻ - gia đình hạnh phúc. Trẻ đau ốm - gia đình suy sụp.&lt;br /&gt;Đứng trước cổng một trường học tôi thấy các em nhỏ sao mà xinh đẹp, duyên dáng và đáng yêu quá: quần áo, đầu tóc gọn gàng, cặp sách xinh xinh, chúng được cha mẹ đón về nhà với nụ cười còn tươi trên môi. Tôi thầm nghĩ cuộc sống này tươi đẹp biết bao! Trẻ em thật hạnh phúc và sung sướng, tôi thầm cảm tạ Ông Trời vì những thiên ân đó.&lt;br /&gt;Cho đến một ngày mùa đông, tại Văn Môn - nơi tôi đang tâp việc, sau giờ giao ban buổi sáng, trước sự ngỡ ngàng và sợ hãi của số ít người. Vì trước mắt tôi lúc đó là hai gương mặt già nua, bé nhỏ, gầy gò, ốm yếu, da tróc vẩy và đỏ rực, nhất là mái tóc không còn là tóc, mà dường như nó đã khiêm nhường ẩn mình trong một lớp chất sừng dày cộp. Hai hàng lông mi không tồn tại nữa, đôi mắt to đỏ ngầu trông rất đáng sợ, đôi bàn tay nhỏ bé, gầy gò bé tẹo, ngón ngắn ngón dài trông cũng không phải là tay nữa. Một em thì một con mắt dường như đã lòi hẳn ra nhìn mờ mờ, ảo ảo.&lt;br /&gt;Nếu ai lần đầu tiên nhìn thấy hai em nhỏ chắc có lẽ cũng bàng hoàng, giật mình sợ hãi như tôi vậy! Nhìn hai em, tôi cứ nghĩ hai em đến từ một hành tinh khác. Sau lớp quần áo cũ kĩ là lớp da sần sùi, tróc vẩy từng mảnh, khiến cho thân hình hai em như được khoác một bộ áo khoác rất “khác người”. Đứng trước hai em lúc này tôi thật cảm động, xót xa và niềm thương cảm trào dâng. Chúng xấu xí và đáng thương quá!&lt;br /&gt;Có nhiều người xung quanh tôi lúc đó cho rằng hai em bị nhiễm chất độc màu da cam, hoặc bị bệnh phong hay một bệnh gì khác chẳng biết nữa. Hai em nhỏ được đưa về Văn Môn bởi hai sơ dòng Đa Minh - Thái Bình từ một vùng đất nghèo nàn nào đó. Được Ban Giám Đốc bệnh viện phong - da liễu Văn Môn cùng với cha Jos. Mai Trần Huynh tiếp nhận và nuôi dưỡng tại bệnh viện.&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://s246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/?action=view&amp;amp;current=ankhanh.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img height="580" alt="Photobucket" src="http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/ankhanh.jpg" width="645" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;Hai chị em tên là: Nguyễn Thị An và Nguyễn Văn Khánh, 9 tuổi, hai em là chị em sinh đôi.&lt;br /&gt;Qua thời gian kiểm tra, xét nghiệm và sử dụng các biện pháp y học, bác sĩ Bùi Huy Thiện- GĐ bệnh viện cho biết hai em đã mắc một căn bệnh mà y học gọi là: Ichiose - bệnh vảy cá:&lt;br /&gt;"Bệnh xảy ra ở trẻ sơ sinh trong những tháng đầu, thương tổn ở khắp người cũng có khi khu trú ở một số vùng như ở những chỗ nếp gấp, vùng da mỏng. Vùng da khô dễ hoặc khó bong tuỳ từng người, vảy khi dày khi mỏng màu xám trắng hoặc xám nâu đôi khi gần giống màu da bình thường, vảy rộng sắp xếp tương đối đồng đều giống vảy cá, sờ thấy thô ráp. Có thể có trường hợp: da dày rõ rệt có thể gây co kéo, những mảnh vảy dày, to bao phủ gần khắp cả người, hạn chế cử động, lớp vảy màu đỏ có chỗ nứt nẻ nhất là ở các khe, kẽ. có chỗ tạo thành vảy giống vảy cá, co kéo mi trên làm lộn kết mạc ra ngoài, tóc mỏng bình thường hoặc dày lên. Bệnh có thể kéo dài nhưng thường xuyên thuyên giảm rõ rệt nhưng gây cảm giác ngứa ngáy toàn thân".&lt;br /&gt;Em vui cười Theo lời bà Nga kể: Vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo, chồng bà chết sớm để lại vợ là Trương Thị Nga (bà Nga cũng không phải là người hoàn toàn bình thường), và hai con An, Khánh. Khi mới sinh ra An, Khánh đều rất khoẻ mạnh, nhưng sau vài tháng trên cơ thể hai em đồng loạt xuất hiện các vết loét, các vết loét này xuất hiện ở khắp cả người, chúng chảy nước, bong da hết đợt này đến đợt khác. Bà Nga đã đưa hai con đến bệnh viện để điều trị, các bác sĩ khám và cho biết đó là bệnh chốc loét, sau này khi lớn lên thì sẽ khỏi. Nhưng càng chờ đợi sự mau lành bệnh của hai em thì bà Nga lại càng thấy một sự thật phũ phàng là: bệnh của hai con mình không những không khỏi mà ngày càng nặng ra, da bong vảy nhiều, xù xì..., quá chán nản, bà mang hai con về nhà cam chịu với số phận! Hằng ngày bà Nga đã phải ngậm ngùi “nhốt” hai con ở nhà để ra bãi đá, bãi than làm “cửu vạn” kiếm tiền nuôi các con. Gia đình chỉ thực sự đoàn tụ trong bữa cơm cuối ngày. Do ăn uống kém nên An và Khánh gầy còm, ốm yếu, cạn dần sinh lực để tồn tại.&lt;br /&gt;An là chị của Khánh nhưng An rất khôn ngoan, em đã nói với tất cả mọi người nơi bệnh viện phong-da liễu Văn Môn:&lt;br /&gt;- Các bác ơi, xin các bác chữa bệnh cho chị em cháu, khi khỏi bệnh chúng cháu sẽ đi làm kiếm tiền để giúp đỡ cho mẹ cháu, mẹ cháu khổ lắm! Ước muốn của cháu là khi khỏi bệnh cháu có thể trở thành một cô giáo dạy chữ cho mọi người. Không xúc động, không nghẹn ngào sao được khi bé An mới 9 tuổi, trên người chỉ thấy bệnh tật lại có được suy nghĩ người lớn như vậy !&lt;br /&gt;An và Khánh mới đầu sống ở Văn Môn còn sợ sệt, lạ lẫm, vì cái gì hai em cũng không biết, không ăn vì đó là những thứ vô cùng lạ. Khi còn ở nhà lâu lâu hai em mới đuợc ăn một bữa cơm thòm thèm. Mọi người xung quanh nhìn hai em ái ngại và nghẹn ngào. Chứng kiến hoàn cảnh đau buồn này, có nhiều người khóc và thương cho số phận các em. Bằng tuổi hai em bây giờ các em nhỏ đang được tung tăng cắp sách tới trường, còn hai em thì… !&lt;br /&gt;Dẫu biết rằng cuộc sống không phải toàn là màu hồng, nhưng cuộc sống của An và Khánh làm cho mỗi chúng ta phải suy nghĩ. Những lúc Khánh nhớ mẹ, em khóc nhiều lắm, nhưng em cũng mau nín, bởi có bàn tay chăm sóc, được xoa dịu bởi bàn tay nhân hiền của hai sơ dòng Mân Côi đang phục vụ tại Văn Môn.&lt;br /&gt;An và Khánh đã trở nên trung tâm gây sự chú ý của bất kỳ ai khi đặt chân đến Văn Môn. Do vậy, trong thời gian qua các đoàn từ thiện, các hội cứu trợ và các nhà hảo tâm đã giúp đỡ thuốc men cho hai em qua Ban Giám Đốc, và cha Jos.Mai Trần Huynh. Họ đồng cảm và thương đến cuộc sống cũng như tương lai của hai em nhiều lắm!&lt;br /&gt;Tháng 6 năm 2008, bệnh viện mắt Sài Gòn - Hà Nội đã về Văn Môn phẫu thuật mắt trái (đã hỏng) cho em Khánh; ca mổ diễn ra thành công. Giờ đây Khánh đang ước mong có một con mắt mới thay thế để em có thể có một đôi mắt hoàn chỉnh hơn. Sống với Văn Môn một thời gian, An và Khánh giờ đây rất năng động, hoạt bát, gặp ai cũng chào, thấy ai cũng hỏi, hai em được mọi người nhất là các bệnh nhân phong yêu quý.&lt;br /&gt;Ngày hai lần vào lúc 9h sáng và 3h chiều, trên chiếc xe đạp ba bánh An lai Khánh tới bếp ăn của bệnh viện ăn cơm. Tuy bệnh tật, nhưng hai em cũng rất ham học hỏi. Sáng sáng, chiều chiều hai em chở nhau tới nhà thầy Hiền (một bệnh nhân phong, hiện đang cư trú trong bệnh viện). Khi có cha về dâng thánh lễ tại nhà thờ giáo họ Đông Thọ (tọa lạc ngay trong khu vực bệnh viện) để tham dự thánh lễ … An và Khánh rất khỏe, hai em đã tăng lên 2kg từ khi về Văn Môn. Ơn Trời, hai mầm sống đáng yêu ấy đang ngày càng lớn mạnh và được sống trong tình yêu thương của tất cả mọi người.&lt;br /&gt;Đứng trước tôi và các em nhỏ trong bệnh viện, An và Khánh không ngại ngùng múa bài “hai bàn tay của em” do tôi dạy. Bằng tất cả khả năng của mình, hai em múa rất hồn nhiên và ngây thơ, cho dù hai bàn tay bé tí có xù xì, hai em vẫn múa: “Hai bàn tay của em, đây em múa cho mẹ xem, hai bàn tay của em như hai con bướm xinh xinh. Khi em giơ tay lên là bướm xinh bay múa. Khi em em giơ tay xuống là con bướm đậu trên cành hồng.”&lt;br /&gt;Thưa Quý vị,&lt;br /&gt;Bài hát trên không phải xa lạ, cử điệu rất đơn giản, nhưng đối với An và Khánh là cả một nỗ lực lớn, cố gắng hết mình. Hai bàn tay của em như “con bướm xinh xinh” được không ? Khuôn mặt và vóc dáng của hai em có được cải thiện không? Làn da của hai em có được như mọi người không? Tương lai của hai em sẽ ra sao? Điều đó phụ thuộc vào sự yêu thương giúp đỡ nhiệt tình của các tổ chức, các đoàn thể, các cá nhân và những nhà hảo tâm ở khắp mọi miền đất nước.&lt;br /&gt;Với bài viết này, tác giả ước mong rằng các bậc cha mẹ luôn tự hào về con cái của mình, đã được sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh và lớn khôn. Đồng thời không quên dành sự cảm thương, chia sẻ đến những mảnh đời bất hạnh, kém may mắn. Đặc biệt An và Khánh đang rất cần sự quan tâm cả tinh thần lẫn vật chất của các tổ chức, các nhà hảo tâm và của tất cả mọi người, để An và Khánh có thể nở nụ cười tươi tắn trên môi như bao trẻ em khác.&lt;br /&gt;Xin hãy cho An và Khánh một ngày mai tốt đẹp!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-496291967841131872?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/496291967841131872/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=496291967841131872' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/496291967841131872'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/496291967841131872'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/09/hy-cho-em-ngy-mai.html' title='HÃY CHO EM NGÀY MAI !'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i246.photobucket.com/albums/gg118/phaolothien/VANMON%202/th_ankhanh2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-605786887050416741</id><published>2008-06-18T01:04:00.000-07:00</published><updated>2008-06-18T01:38:03.947-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='THƯ CHÚA CHA'/><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;THƯ CỦA CHA&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;object width="468" height="370" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-d401a30dc7de77b9" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v15.nonxt1.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dd401a30dc7de77b9%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D4EC4B5E4901F4B109321006A4353DD40879E4537.5F8E807CAC7DD1EC753C3F9AD5424B45503B571A%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dd401a30dc7de77b9%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DsYPHFU8z0UeDJgSS1ojKdzfPh_s&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="468" height="370" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v15.nonxt1.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dd401a30dc7de77b9%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D4EC4B5E4901F4B109321006A4353DD40879E4537.5F8E807CAC7DD1EC753C3F9AD5424B45503B571A%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dd401a30dc7de77b9%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DsYPHFU8z0UeDJgSS1ojKdzfPh_s&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-605786887050416741?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=d401a30dc7de77b9&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/605786887050416741/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=605786887050416741' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/605786887050416741'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/605786887050416741'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/06/th-ca-cha.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6685222977394583906</id><published>2008-05-03T05:20:00.000-07:00</published><updated>2008-05-03T06:06:48.686-07:00</updated><title type='text'>11 THANG 5</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Nhân ngày Hiền Mẫu xin gửi đến mọi người nhất là những Người Mẹ, Người Chị, Người Bạn Gái,&lt;br /&gt;Người Phụ Nữ&lt;br /&gt;và cả Người Nam&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;object width="418" height="333" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-a3fa3a1ddfcd89dd" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v9.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3Da3fa3a1ddfcd89dd%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D2945E40C3D50EBC72DF0D6449AAE5F22BEC258B1.D273996C721B632C203F72C443F80DC514E661F%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Da3fa3a1ddfcd89dd%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DpxjO4a7-nNZtZmTcgakTQLC3kw8&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="418" height="333" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v9.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3Da3fa3a1ddfcd89dd%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D2945E40C3D50EBC72DF0D6449AAE5F22BEC258B1.D273996C721B632C203F72C443F80DC514E661F%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Da3fa3a1ddfcd89dd%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DpxjO4a7-nNZtZmTcgakTQLC3kw8&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6685222977394583906?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=a3fa3a1ddfcd89dd&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6685222977394583906/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6685222977394583906' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6685222977394583906'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6685222977394583906'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/05/11-thang-5_03.html' title='11 THANG 5'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6655113955873054294</id><published>2008-04-19T18:37:00.000-07:00</published><updated>2008-04-19T18:39:35.471-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#3366ff;"&gt;HỌ CẦN YÊU THƯƠNG&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Cũng từ cha mẹ sinh ra&lt;br /&gt;Mà sao thân họ thây ma thế này&lt;br /&gt;Thân thể thiếu chân thiếu tay&lt;br /&gt;Da dẻ lở loét, mày đay đầy mình&lt;br /&gt;Họ bị xa lánh tội tình&lt;br /&gt;Gia đình xua đuổi, cắt tình anh em&lt;br /&gt;Có người không chịu khổ thêm&lt;br /&gt;Liều mình tự vẫn hòng quên đời nay&lt;br /&gt;Có người cực khổ vơi đầy&lt;br /&gt;Bị chôn dưới đất, vẫn ngây ra cười&lt;br /&gt;Có người tự tử nhiều lần&lt;br /&gt;Điện giật, dao kéo, đâm sâu xiên mình&lt;br /&gt;Chỉ mong rồi sẽ hồi sinh&lt;br /&gt;Sang trang đời mới bình minh rạng ngời&lt;br /&gt;Người chết thì hết rồi thôi&lt;br /&gt;Người sống đau khổ, ôi rồi tủi thân&lt;br /&gt;Khóc than rồi lại âm thầm&lt;br /&gt;Cho mù hai mắt, cho tan thân sầu&lt;br /&gt;Đôi khi gạn hỏi vì đâu&lt;br /&gt;Họ khóc ,họ nói vì đời bỏ quên&lt;br /&gt;Họ mong ,họ sẽ được luôn&lt;br /&gt;Có ai, ai đó chăm nom cận kề&lt;br /&gt;Để cho đời bớt bộn bề&lt;br /&gt;Cho hồn họ đỡ tứ bề đau thương&lt;br /&gt;Xin bạn lữ khách trên đường&lt;br /&gt;Giúp cho một chút tình thương làm quà.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hiếu Ngọc-Văn Môn-Thái Bình&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#009900;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tâm sự của tôi&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;Cuộc đời ai cũng có rất nhiều hồi ức, có nhiều kỷ niệm mà cũng có nhiều biến cố mà mãi về sau này, mỗi khi nhắc lại ta cũng không sao cầm được nước mắt. Cũng như cuộc đời tôi vậy.&lt;br /&gt;Sinh ra từ lâu rồi, tôi sinh ra từ chi thể của Mẹ tôi, tôi là con út trong một đại gia đình lớn, rất lớn các bạn ạ ''&lt;br /&gt;Gia đình tôi tuy đông con, nhưng Mẹ tôi vẫn cố nghĩ cho tất cả anh em chúng tôi những cái tên thật đẹp. Anh em tôi có những người rất to béo, mập mạp, nhưng cũng có những người bé xíu như tôi và một vài anh em khác nữa. Anh em tôi có người tính rất phóng khoáng, hiền hậu nhưng cũng có những người rất chi là nóng nảy. Có người gặp toàn may mắn trong cuộc sống nhưng cũng có những người gặp toàn điều rủi ro, đau khổ thôi. Tôi là một ví dụ.&lt;br /&gt;Sau khi Mẹ tôi cho ra sống tự lập, tôi hăm hở, tươi sống, hăm hở phát triển. Tuy không được tráng lệ với những toà nhà cao ốc, những lâu đài tráng lệ, hay những bãi cát khô khan. Trên tôi được bao phủ bởi màu xanh của bạt ngàn rừng chuối, thấp thoáng là những ngôi nhà đơn sơ, bé nhỏ của những người nông dân hiền hậu. Cuộc sống cứ thế trôi đi trên tôi với những âm thanh âm ỉ, êm đềm của những đôi bàn chân xinh xắn, đôi bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt biến đổi tôi, cho tôi lên một thân xác mới. Thật là hoà bình và tĩnh lặng.&lt;br /&gt;Cho đến một ngày, tôi chợt giật mình khi có những người lạ mặt đem đến trên tôi những con người xấu xí, bẩn thỉu và đáng kinh tởm. Trông họ như những con quái vật vậy. Tôi cũng thấy gai rợn hết cả xương sống lên. Tôi oằn lên ,oằn xuống và rên siết khi có những bàn chân kỳ lạ, những đôi bàn tay khác thường tác động tới tôi.&lt;br /&gt;Họ bị những người lạ mặt đưa đến, lôi sềnh sệch, đun đẩy, đối xử rất thậm tệ. Trông những người đưa những người xấu số này đến mặt hằm hằm, nhìn những người đó với ánh mắt căm ghét ghê tởm. Còn những người tội nghiệp kia thì van nài, khóc lóc và lạy lục nhưng họ không tha. Họ đẩy ra và luôn mồm:&lt;br /&gt;- Đồ con hủi ! Chết đi đồ con hủi !&lt;br /&gt;Cảnh tượng trông thật thảm thương. Lúc đầu tiên tôi chỉ phải đón có vài người lở loét, cụt kịt, nhưng càng về sau càng nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Có nhiều người trông cụt hết cả chân, cả tay bò lê lết ăn xin mãi mới đến được chỗ tôi. Họ khổ lắm. Họ vừa bò, vừa khóc, vừa kêu trời, trách trời. Nước mắt họ rơi trên tôi làm tôi lạnh toát. Tôi cũng khóc theo họ. Tôi thương họ lắm.&lt;br /&gt;Mỗi con người, mỗi số phận và mỗi định mệnh. Những con người đến chỗ tôi đều bị xa lánh, bị hắt hủi, bị đuổi giết bởi dân làng, bởi người thân, nhưng may mà thoát được. Có người bị bức tử, nhảy xuống sông quyên sinh nhưng lại được cứu sống như bà Khế, ông Cân.&lt;br /&gt;Thật trớ trêu vì nghịch cảnh xô đẩy, họ đau khổ, họ kêu than, tôi thương họ lắm. Nhưng cũng giống như họ, tôi cũng đau khổ. Tôi bị anh em tôi xa lánh và ngăn cách tôi bằng những tường rào, những dòng sông lạnh buốt. Tôi cũng đau khổ. Tôi tìm về với mẹ, Mẹ bảo tôi:&lt;br /&gt;- Đừng sợ, hãy cứ là mình con ạ, con hãy cứ yêu và cầu nguyện cho anh em con - những người bỏ rơi con, xa lánh con. Rồi đến một lúc nào đó, Mẹ tin các anh em sẽ hiểu con. Còn Mẹ, nay Mẹ ban cho con một cái tên mới. Thay vì cái tên Trại Chuối, nay Mẹ cho con cái tên Văn Môn - Văn Môn - cánh cửa văn học - Văn Môn - cánh cửa lòng nhân ái.&lt;br /&gt;Hãy vững tâm con ạ, Mẹ luôn ở bên con.&lt;br /&gt;Nghe lời Mẹ khuyên, tôi quay về chốn cũ bắt đầu một cuộc sống '' người cùi''. Lúc đầu tôi cũng sợ lắm, nhưng họ cứ ở trên tôi, tôi không làm thế nào đuổi họ đi được. Nhưng sau tôi lại thấy thương họ, tôi thương họ, vì họ không nhà cửa ,không người thân, họ bị xa lánh và trông đáng thương. Tôi nghĩ, tôi bị anh em xa lánh, tôi còn có mẹ để chia sẻ, được nghe Mẹ khuyên,nhưng còn họ, họ không có ai cả. Họ đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần. Ở với những người phong, tôi được chứng kiếm rất nhiều cảnh đời hết sức éo le và cay nghiệt.&lt;br /&gt;Có cụ Lữ, tự tử hai lần bằng điện và dao bầu mà không chết.&lt;br /&gt;Hay cụ Tâm bị con cháu bỏ rơi đến suốt đời&lt;br /&gt;Hay cụ Bớp mù cả hai con mắt, hai chân và hai tay cụt ngón&lt;br /&gt;Cụ Quyên 87 tuổi mà chưa bao giờ được ai đó quan tâm, yêu thương. Rất nhiều, rất nhiều cảnh đời đau khổ nữa.&lt;br /&gt;Ngày ngày tôi bị đánh thức bởi những tiếng huỵch mạnh của những đôi chân giả hay những tiếng rơi vỡ của những dụng cụ sinh hoạt của các cụ do đôi tay tàn tật gây ra. Tiếng bước chân đi liêu xiêu trên đất, những bàn tay soa lên mặt tôi thành những đường phẳng lì nhỏ hẹp. Và trải qua bao nhiêu năm tôi đã ôm vào lòng mình những người bệnh cùi như vậy, nhưng ngặt một lỗi đám tang của họ sao mà buồn thế.&lt;br /&gt;Trong cái nắng oi ả của mùa hè, chiếc xe tang đi nhanh, vội vã để lại đằng sau lơ thơ vài người con mà họ đau phải là con khi bố mẹ họ qua đời, họ không mảy may thương tiếc, lại còn đi thật xa cái quan tài, đỏ chói mang cái xác một người thân hủi của mình trong đó. Họ không khóc thì thôi lại phán lên một câu chua xót :'' thế là ta hết nợ ''&lt;br /&gt;Tôi nghe thấy mà bực mình, tôi điên lên và ước chi người nằm trong cái họp đỏ chói đó là những người con bất hiếu như họ. Không biết, khi nắm trong quan tài đó, những linh hồn đó nghĩ gì? liệu họ có chua xót ngậm ngùi cho số phận của mình không? hay có nhiều cụ, không con cháu, không gia đình, khi chết chỉ vài các thủ tục đơn giản là họ vĩnh viễn trong tầng đất sâu là tôi. Đau khổ quá, thương tâm quá!&lt;br /&gt;Nhưng với tôi, để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc là một loạt những tình cảm bạn hữu, sẻ chia giữa những  người xa lạ dành cho những người trại phong. Những ông bà đó cho tiền, xây nhà, chu cấp tiền ăn uống cho các cụ. Nhiều đoàn từ mãi miền đất anh em tôi vượt gianh giới sợ hãi để đến động viên an ủi những người phong nên tôi cũng thấy vui cho họ.&lt;br /&gt;Sống với những người bệnh phong đau khổ có lẽ tôi cũng bị mắc phong rồi. Anh em tôi vẫn xa lánh tôi, nhưng Mẹ tôi lại càng yêu thương tôi hơn, an ủi tôi nhiều hơn.&lt;br /&gt;Các bạn ạ, bây giờ các bạn đã biết tôi là ai chưa? Tôi là đất Văn Môn đây. Và Mẹ yêu dấu mà tôi nói đến là Đất Mẹ đấy.&lt;br /&gt;Tôi là đất, tôi yêu quý những gì thuộc về tôi, sống trên tôi, tôi yêu quý những con người phong cùi bị xa lánh, bị khinh rẻ và đau khổ này.Bởi lẽ thế giới không tình yêu là một thế giới chết, con người không tình yêu là một con người vô tâm. Và tôi mong rằng các bạn sẽ yêu thương những người xung quanh mình và đặc biệt là những người có số phận đau khổ,nghiệt ngã hơn các bạn. Đừng xa lánh nhưng hãy đến bên họ để sẻ chia, để động viên, khích lệ họ để họ vui sống lạc quan tin tưởng vào cuộc đời. Đôi khi chỉ một cái nhìn đầy yêu thương của bạn làm cho ai đó ấm lòng hơn và có thêm nghị lực để sống.&lt;br /&gt;Tôi là đất, tôi sẽ ôm trọn tất cả các bạn và xử lý các bạn nếu các bạn không yêu thương nhau.&lt;br /&gt;Xin đừng để cho những linh hồn đau khổ dưới những ngôi mộ lạnh lẽo kia nói chuyện với nhau là: '' Tôi đến chết mà vẫn chưa được yêu thương ''&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bùi Thị Hiếu Ngọc - Văn Môn-Thái Bình&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6655113955873054294?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6655113955873054294/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6655113955873054294' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6655113955873054294'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6655113955873054294'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/04/h-cn-yu-thng-cng-t-cha-m-sinh-ra-m-sao.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8455639234786558379</id><published>2008-04-19T18:19:00.000-07:00</published><updated>2008-04-19T18:34:58.647-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;color:#cc33cc;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;CÔ ĐỘC ?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Bùi Hiếu Ngọc&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bạn có bao giờ bị ai đó bỏ rơi chưa ? Nếu đã một lần bạn bị bỏ rơi bạn sẽ có cảm xúc như thế nào ? Tôi đoán có lẽ bạn sẽ cảm thấy rất cô đơn , tủi thân , đau khổ và chán trường đúng không? Nhưng tôi lại nghĩ bạn sẽ có được sự ủi an từ những người thân trong gia đình bạn . Còn những người phong ở quê tôi thì ngược lại : họ bị bỏ rơi , cô đơn suốt cả cuộc đời&lt;br /&gt;Bạn thử nghĩ xem khi bạn gặp một ai đó , một người nào đó lang thang , liêu siêu ngoaì đường hay ngồi vạ vật ở một con đường hoặc trước cổng một ngôi nhà , bị con cháu bỏ rơi, bị xa lánh . Bạn có thương họ không ? Hay đó chỉ là những cảm xúc đột ngột dâng trào trong thương cảm sau đó bạn lại ngoảnh mặt đi như thể không có chuyện gì xảy ra?Đã bao giờ bạn phải khóc vì bạn cô độc , khóc vì thế giới xung quanh sao lạnh lẽo đến vậy . Bạn phải sống trong nỗi tủi nhục , đau khổ vì bạn bị con cháu mình bỏ rơi. Bạn sẽ làm gì?&lt;br /&gt;Đó cũng là hoàn cảnh của rất nhiều cá nhân trong xã hội nhưng xin bạn về Văn Môn chúng tôi . Bạn sẽ cảm nhận được những điều tôi chia sẻ cùng các bạn là đúng. Và xin hãy gặp nhân vật chính của câu chuyện mà tôi muốn kể cho các bạn nghe hôm nay . Đó là bà Nguyễn thị Tâm hiện đang sống tại Văn Môn&lt;br /&gt;Bà Nguyễn thị Tâm sinh năm 1928 tại Hưng Yên nghèo nàn . Ngày ấy đói lăm , cơm không có mà ăn toàn phải mò cua bắt ốc bán lấy tiền mua được một , hai lon gạo nấu cháo ăn mấy ngày liền hoặc phải ăn củ chuối , khoai rai . Cuộc sống hết sức cơ cực Bà là con thứ ba trong một gia đình có 4 chị em , gia đình nghèo đói lại đông con nên bố mẹ bà sơm qua đời vì kiệt sức trong nạn đói . Chết rồi nhưng không có tiền để mai táng nên chị em bà đành bọc thây vào manh chiếu rách để chôn đi . Đau khổ quá sức!&lt;br /&gt;Cuộc sống không bố mẹ khiến bốn chị em bà lận đận , khó khăn không biết phải đương đầu với cuộc sông như thế nào . Và cũng trong nạn đói ấy hai chị gái và en trai bà cũng đã ngã gục vì đói khát&lt;br /&gt;Từ đó bà Tâm trở nên không gia đình . Cuộc sống trở nên vất vả với một cô bé Tâm 10 tuổi , hàng ngày cô bé lang thang đi kiếm ăn ,đi làm thuê , mò ốc , nhặt khoai rãi ăn cho qua ngày . May sao sau đó cô bé được ông chú ruột mang về nuôi để bế con cho ông ấy , cuộc sống dường như an nhàn hơn vì từ nay cô bé có chỗ để nương tựa.&lt;br /&gt;Đến năm 18 tuổi như bao người con gai cùng trang lứa , cô Tâm cũng muôn có ai đó để yêu thương , cũng muốn có ai đó để bầu bạn suốt đời .Nhưng số phận lại thật trớ trêu vì những lúc cô tưởng như hạnh phúc đang gõ cửa trái tim thì cũng là lúc cô đau khổ nhất.&lt;br /&gt;Vào năm ấy cô đột nhiên mắc một căn bệnh rất kỳ lạ : chân tay đột nhiên xuất hiện những đồng xu loang loang , đỏ rực , toét ra và chảy máu . Nhưng cô lại không thấy đau vì ở những vùng da ấy không còn cảm giác gì hết - Như thế đã làm cho cô sợ lắm rồi , cô khóc lóc nhưng cũng chỉ thì thà thì thụt trong lúc trông các em nhỏ mà thôi chư chẳng dám thổ lộ với ai cả , cô giấu chú thím nên họ không hay biết gì cả . Nhưng rồi có một lần đang khi nấu cám lợn đột nhiên đốt ngón tay của cô rụng xuống . Do tay không còn cảm giác nên cô không hay biết gì cả cho mai đến khi rửa tay thì "ôi thôi" Bà nhớ lại :&lt;br /&gt;" Tôi chết điếng cả người , tôi kinh hãi , hoảng hốt rồi tôi ôm mặt oà lên khóc . Tôi đau như ai đó cầm dao đâm vào trái tim tôi. Tôi oà khóc . Tôi nghĩ thế là hết . Giờ thì chẳng thể dấu nổi ai nữa "&lt;br /&gt;Lần đầu rụng một đối ngón tay , rồi theo thời gian hai bàn tay của cô dần dần hết ngón . Trông rất khiếp sợ.&lt;br /&gt;Khi phát hiện ra cô Tâm bị bệnh cả nhà ông chú sợ hãi cho ra một góc vườn sống . Đến bữa ăn cơm họ để cho cô ngồi ăn cùng với đàn chó của họ . Họ đưa cơm cho cô bằng những cái bát mẻ , toàn cơm thừa canh cặn , hỗn độn đủ thứ.&lt;br /&gt;Cô khổ lắm . Nhưng đau khổ hơn là khi bị hàng xóm nhìn cô với con mắt xa lạ , lạnh lùng . Những con mắt nhìn cô khi bỉ , họ coi cô như con quái vật vậy . Họ đặt cho cô cái tên là "Con Hủi "&lt;br /&gt;Nên khi ra ngoài đường cô thường e rè , sợ hãi giống như là đang bước vào 1 nơi băng giá , lạnh lẽo của sự vô tình&lt;br /&gt;Gia đình ông chú của cô Tâm thì dần dần mất khách vì họ không dám vào nhà có chứa "Con Hủi"&lt;br /&gt;Cô Tâm bị bỏ rơi ngoaì vườn cô độc ăn uống phaỉ tự kiếm nếu như không muốn ăn cơm thiu nhà ông chú. Có những lúc nhìn bạn bè cùng trang lứa vui cười chuyện trò , cô thèm lắm . Cô nghĩ đến những ngày xưa cùng chơi với họ , cùng chăn trâu , cắt cỏ sao mà vui vậy thế mà bây giờ khi nhìn cô họ lại bỏ chạy , xa lánh . Cô oà khóc , nghĩ về cảnh đời của mình thật là đau khổ , mới 20 tuổi đầu cô đã phải gánh chịu căn bệnh phong gơm ghiếc . Đã không ít lần cô ra sông tự tử để kết thúc cuộc đời đầy đau khổ này nhưng lại không dám vì cô thâý mình cần phải vươn lên trong cuộc sống và không thề buông xuôi tất cả được&lt;br /&gt;Âm thầm sống một mình nơi túp lều rách ngoài vườn , đối mặt với sự cô đơn và đau khổ được 10 năm thì cô được những người cán bộ y tế ở đó tìm và vận chuyển sang Văn Môn . Nghe tin ấy cô Tâm khấp khởi mừng vì tư đây cô sẽ thoát khỏi cái" biển chết " ấy . Cô hăm hở đi tới Văn Môn như một sự mời gọi mau mau lên đường.&lt;br /&gt;Không còn sống những ngày lạy lục van xin, không con sống những ngày chui rúc , không còn nghe tiếng "Con Hủi" đau xót nữa , tâm hồn cô như được tái sinh mới lạ&lt;br /&gt;" Nhờ BGĐ bệnh viên phong da liễu Văn Môn đã giúp đỡ cho những người phong chúng tôi có cơm ăn , áo mặc và có đươc một cuộc sống như ngày hôm nay&lt;br /&gt;Đến Văn Môn tuy vẫn bị bệnh tật cắn xé rất nặng nề , đau đớn nhưng tôi vẫn chịu đựng được vì tôi tin vào cuộc sống "&lt;br /&gt;Đã bao ngày sống ở Văn Môn ,tuy vẫn một thân một mình , ngồi như tượng trên giường bệnh nhưng bà Tâm vẫn nghe đài để bắt các thông tin về Viêt Nam và thế giới . Bà cho biết :&lt;br /&gt;- Bây giờ còn rất nhiều người có hoàn cảnh éo le hơn chúng tôi. Họ bị cô lập , mất tự do , bị tàn sát , lang thang đầu đường như chúng tôi ngày xưa . Họ cũng thật khổ . Tôi thiết nghĩ nếu thế giới này tràn ngập tình yêu, sẻ chia, và giúp đỡ thì xã hội này sẽ tươi đẹp biết bao&lt;br /&gt;Bây giờ bà Tâm đã 79 tuổi , hai bàn chân , bàn tay đã cụt nhưng bà vẫn rất cô độc . Cách đây ba năm có một người cháu sang thăm bà , sau khi ngồi giường được 30 phút anh ta đột nhiên đứng dậy mặt tái xanh vì một con vật gì đó đốt vào mông anh ta và anh ta cho nó là con hủi nên từ đó không bao giơ trở lại thăm bà nữa&lt;br /&gt;Cứ nói đến "Con Hủi " là bà Tâm lại khóc, nước mắt chảy ra tran xuống hai gò má nhăn nheo , già nua , rồi hai bàn tay mất ngón lại ép chiếc khăn thật chặt để lau nước mắt. Không đi lại đuợc nên lắm lúc bà Tâm cũng tủi thân .Lúc ấy bà lại thở dài và an ủi mình . Có lẽ bà cũng không muốn chấp nhạn cuộc đời đó đâu nhưng âu cũng là số phận&lt;br /&gt;Con người chẳng có ai là toàn diện , toàn mỹ cả . Và đôi khi cũng mắc phải những sai lầm, nghịch cảnh mà không phải ai cũng có sức mạnh để vượt qua. Cũng như bà Tâm vậy , vượt qua chiến thắng bệnh tật đã là một điều khó nhưng có được tinh thần yêu sự sống thì càng khó hơn&lt;br /&gt;Tôi thiết nghĩ : Đến một lúc nào đó bạn hoặc tôi ở vào hoàn cảnh như thế thì sao nhỉ? Liệu chúng ta có thể sống như bà ấy không ? Tuy cô độc suốt đời nhưng cô độc trong lạc quan tin tưởng và yêu thương. Tôi mong rằng ngay từ bây gìơ chúng ta hãy cùng nhau tích thêm thật nhiều yêu thương, đóng gói thành một món quà đem tặng lại những ngưòi bệnh phong hay những người nghèo khổ xung quanh chúng ta nhé . Nếu được như vậy thì cuộc sống của họ sẽ nhẹ nhàng đi phần nào , đúng không các bạn ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8455639234786558379?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8455639234786558379/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8455639234786558379' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8455639234786558379'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8455639234786558379'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/04/c-c.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-1180436377629516506</id><published>2008-03-12T06:26:00.000-07:00</published><updated>2008-03-12T17:54:38.098-07:00</updated><title type='text'>CAI CHET CUA CHUA</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:180%;color:#cc0000;"&gt;Cái chết của Chúa&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:180%;"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-393d3812aa042f89" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v19.nonxt3.googlevideo.com/videoplayback?id%3D393d3812aa042f89%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D145844C48B6CAD23B60EEA18A9D25224FCFDEACB.48DE3EB5E5FCBC3253BB987546AB6EC8BEAA96D%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D393d3812aa042f89%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DCWSvkrHHyLk1Mej4eyTTBwvyRC0&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v19.nonxt3.googlevideo.com/videoplayback?id%3D393d3812aa042f89%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D145844C48B6CAD23B60EEA18A9D25224FCFDEACB.48DE3EB5E5FCBC3253BB987546AB6EC8BEAA96D%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D393d3812aa042f89%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DCWSvkrHHyLk1Mej4eyTTBwvyRC0&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-1180436377629516506?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=393d3812aa042f89&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/1180436377629516506/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=1180436377629516506' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1180436377629516506'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1180436377629516506'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/03/cai-chet-cua-chua.html' title='CAI CHET CUA CHUA'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8283669875516957241</id><published>2008-03-11T20:31:00.000-07:00</published><updated>2008-03-11T21:14:53.349-07:00</updated><title type='text'>LOI NGUYEN</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:180%;color:#009900;"&gt;LỜI NGUYỆN&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-8adc91040682fb4c" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v3.nonxt1.googlevideo.com/videoplayback?id%3D8adc91040682fb4c%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D145BB31261017060CD987422DE60365398CE9F07.65DDE6E78479F7FD29C56E836F885E32E1A669F8%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D8adc91040682fb4c%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DPj4KXzzgyGIhXDDOUHANfAv7v_8&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v3.nonxt1.googlevideo.com/videoplayback?id%3D8adc91040682fb4c%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D145BB31261017060CD987422DE60365398CE9F07.65DDE6E78479F7FD29C56E836F885E32E1A669F8%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D8adc91040682fb4c%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DPj4KXzzgyGIhXDDOUHANfAv7v_8&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8283669875516957241?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=8adc91040682fb4c&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8283669875516957241/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8283669875516957241' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8283669875516957241'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8283669875516957241'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/03/loi-nguyen.html' title='LOI NGUYEN'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-5173843655404527873</id><published>2008-03-11T05:46:00.000-07:00</published><updated>2008-03-11T06:47:26.456-07:00</updated><title type='text'>CHET VI YEU</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;Xin gửi tới các bạn bài hát Chết Vì Yêu&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-d0d9afe9b283c1d2" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v5.nonxt2.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dd0d9afe9b283c1d2%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D3EF5E05640A78252EAE50D36AE5C922E701C06FB.3F779B7AB354A92A13E2AE82E67F4A94FD536FFB%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dd0d9afe9b283c1d2%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DNHZhMGWxBY3Q2bAQcDt4DEsvaqY&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v5.nonxt2.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dd0d9afe9b283c1d2%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D3EF5E05640A78252EAE50D36AE5C922E701C06FB.3F779B7AB354A92A13E2AE82E67F4A94FD536FFB%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dd0d9afe9b283c1d2%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DNHZhMGWxBY3Q2bAQcDt4DEsvaqY&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-5173843655404527873?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=d0d9afe9b283c1d2&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/5173843655404527873/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=5173843655404527873' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5173843655404527873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5173843655404527873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/03/chet-vi-yeu.html' title='CHET VI YEU'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-5547887176367450360</id><published>2008-02-19T00:31:00.000-08:00</published><updated>2008-02-19T01:06:50.540-08:00</updated><title type='text'>AI LÊN XỨ HOA ĐÀO...</title><content type='html'>&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168610621151326930" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX-bgJMtI/AAAAAAAAAEs/JSHQ-dorB7k/s400/bloghoadao+(5).JPG" border="0" /&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168614095779869586" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qbIrgJM5I/AAAAAAAAAGM/C9LLGE-WXJs/s400/bloghoadao+(17).JPG" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168614087189934962" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qbILgJM3I/AAAAAAAAAF8/3T4Lrheorao/s400/bloghoadao+(15).JPG" border="0" /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qbIbgJM4I/AAAAAAAAAGE/RuibUtW4JQE/s1600-h/bloghoadao+(16).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168614091484902274" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qbIbgJM4I/AAAAAAAAAGE/RuibUtW4JQE/s400/bloghoadao+(16).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaVLgJMyI/AAAAAAAAAFU/txxZPLc4F7Q/s1600-h/bloghoadao+(10).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168613211016606498" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaVLgJMyI/AAAAAAAAAFU/txxZPLc4F7Q/s400/bloghoadao+(10).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaVbgJMzI/AAAAAAAAAFc/HGfLI9s2XlU/s1600-h/bloghoadao+(11).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168613215311573810" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaVbgJMzI/AAAAAAAAAFc/HGfLI9s2XlU/s400/bloghoadao+(11).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaVrgJM0I/AAAAAAAAAFk/D2cfqcTS1Ko/s1600-h/bloghoadao+(12).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168613219606541122" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaVrgJM0I/AAAAAAAAAFk/D2cfqcTS1Ko/s400/bloghoadao+(12).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaV7gJM1I/AAAAAAAAAFs/vuFWnr2cxnc/s1600-h/bloghoadao+(13).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168613223901508434" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaV7gJM1I/AAAAAAAAAFs/vuFWnr2cxnc/s400/bloghoadao+(13).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaWbgJM2I/AAAAAAAAAF0/j4aaperFiZM/s1600-h/bloghoadao+(14).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168613232491443042" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qaWbgJM2I/AAAAAAAAAF0/j4aaperFiZM/s400/bloghoadao+(14).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX-7gJMuI/AAAAAAAAAE0/fLPYCr_dezk/s1600-h/bloghoadao+(6).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168610629741261538" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX-7gJMuI/AAAAAAAAAE0/fLPYCr_dezk/s400/bloghoadao+(6).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX_LgJMvI/AAAAAAAAAE8/q7sEddeUy30/s1600-h/bloghoadao+(7).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168610634036228850" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX_LgJMvI/AAAAAAAAAE8/q7sEddeUy30/s400/bloghoadao+(7).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX_bgJMwI/AAAAAAAAAFE/GqTPRtQ91GI/s1600-h/bloghoadao+(8).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168610638331196162" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX_bgJMwI/AAAAAAAAAFE/GqTPRtQ91GI/s400/bloghoadao+(8).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX_rgJMxI/AAAAAAAAAFM/d8Yj8DN19rI/s1600-h/bloghoadao+(9).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168610642626163474" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX_rgJMxI/AAAAAAAAAFM/d8Yj8DN19rI/s400/bloghoadao+(9).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWiLgJMoI/AAAAAAAAAEE/uOtzHOrNlVU/s1600-h/bloghoadao.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168609036308394626" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWiLgJMoI/AAAAAAAAAEE/uOtzHOrNlVU/s400/bloghoadao.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWirgJMpI/AAAAAAAAAEM/mrbxiOEMMuI/s1600-h/bloghoadao+(1).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168609044898329234" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWirgJMpI/AAAAAAAAAEM/mrbxiOEMMuI/s400/bloghoadao+(1).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWirgJMqI/AAAAAAAAAEU/fqOyudoxRwo/s1600-h/bloghoadao+(2).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168609044898329250" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWirgJMqI/AAAAAAAAAEU/fqOyudoxRwo/s400/bloghoadao+(2).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWjLgJMrI/AAAAAAAAAEc/yCDw82yvg78/s1600-h/bloghoadao+(3).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168609053488263858" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWjLgJMrI/AAAAAAAAAEc/yCDw82yvg78/s400/bloghoadao+(3).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWjrgJMsI/AAAAAAAAAEk/w5fyFbbBzAs/s1600-h/bloghoadao+(4).JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5168609062078198466" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qWjrgJMsI/AAAAAAAAAEk/w5fyFbbBzAs/s400/bloghoadao+(4).JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;PHAOLOTHIEN&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="color:#999900;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="color:#999900;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#000000;"&gt;.................................................&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="color:#999900;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="color:#999900;"&gt;&lt;em&gt;ĐỜI LÀ BỂ KHỔ ?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;Bùi Hiếu Ngọc&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Có nhiều người quan niệm rằng : Đời là một bể khổ&lt;br /&gt;Quan niệm đó theo bạn có đúng không? Có thật cuộc đời là một bể khổ hay họ chỉ quan niệm thế trong những lúc thất bại, không may mắn......?&lt;br /&gt;Còn đối với ông Phạm Văn Bớp sinh năm 1940 quê ở Đông Hưng - Thái Bình hiện tại đang sống tại Văn Môn lại cho là đúng tuyệt đối . Vì ông cho biết cuộc đời ông cho đến nay chưa bao giờ ông thôi hết tủi thân và đau khổ.&lt;br /&gt;Đối với ông cuộc đời ông lớn lên theo đau khổ và nước mắt.&lt;br /&gt;Ông sinh ra trong một gia đình nghèo , lại đông anh em nên bố mẹ ông phải làm lụng vất vả để nuôi các anh em ông khôn lớn nên bố mẹ ông trông rất tiều tuỵ và già nua so với chính cái tuổi của họ . Và vì chính cái nghèo ấy nên ông sớm phải xa gia đình để đến sống với người anh cả tại một miền đất xa lạ và đầy đau khổ từ lúc ông mới 2-3 tuổi gì đó.&lt;br /&gt;Ông có người anh cả đã đến vùng đất này từ năm 1942 và anh ta đã lập gia đình ở đó. Chính vì vậy mà cha mẹ ông đã gửi ông tới gia đình người anh này để những mong cho ông đỡ khổ . Nhưng sướng chẳng thấy đâu mà khổ lại càng chồng chất lên cao hơn.&lt;br /&gt;Ông sống với ông anh cả ốm yếu và một bà chị dâu hết sức cay nghiệt . Bà ra sức mắng nhiếc em chồng mình là đồ bỏ đi, đò ăn bám , đồ ăn hại ...trong khi ông ngày đó mới có 6-7 tuổi . Nhưng bà chị chồng không để ông yên , bà đe doạ không được bắt đầu cầm roi đánh tới tấp khiến cho cậu bé Bớp nổi đầy lươn trên người . Cậu bé khóc thảm thiết , cậu van xin nhưng bà chị bĩu môi , mặt hoằm hoằm nhìn cậu đay nghiến:&lt;br /&gt;- Thằng anh mày ốm yếu , vô tích sự , còn mày , khôn hồn thì làm việc theo sự chỉ đạo của tao . Chớ làm biếng nếu không thì liệu cái thần hồn đấy&lt;br /&gt;Cậu bé Bớp ngày đó sợ hãi và xin làm mọi việc . Sức khoẻ thì yếu nhưng ngày nào cậu bé cũng phải kéo sợi đến tận đêm khuya thì mới được đi ngủ . Hỏng bà chị đánh , ngủ gật bà chị đánh ...Chẳng ngày nào cậu bé lại không phải hứng chịu 2-3 trận đòn . Cậu khóc , khóc nhưng đâu có ai thương tình. Ông anh thương em nhưng sợ vợ nên lực bất tòng tâm.&lt;br /&gt;Cuộc sống cực khổ vất vả ngày ngày trôi qua nặng nề với cậu bé nhỏ tuổi và gầy yếu. Cho đến một ngày cậu phát hiện trên má mình những mảng đỏ nhu những cái chén úp . Nó đỏ tấy , đau rát và chảy máu.&lt;br /&gt;Nhưng cậu bé vẫn cặm cụi làm việc : nấu cơm, nấu cám , băm bèo , giã gạo để chăn nuôi đàn lợn 10 con do bà chị chồng giao phó . Không làm chỉ có mà chết.&lt;br /&gt;Còn những vết loét đỏ ấy cứ theo thời gian ma loen ra đầu tiên là ở mặt rồi tay chân nhưng sợ nhất là hai đầu gối của cậu không còn đau nữa , ngã cũng chẳng thấy đau gì cả . Và ngày ngày những vết chợt vết loét càng lớn lên chảy máu , chảy mủ nhiều hơn, trông cậu như con ma cà rồng vậy.&lt;br /&gt;Từ lúc nhỏ cho đến bây giờ cậu bé chưa bao giờ được đi chơi cùng chúng bạn , được mặc quần áo mới hay có được một ngày bình yên nhưng bây giờ khi bị loét người tê gối cả nhà người anh cả và hàng xóm lân cận đều khiếp sợ , xa lánh.&lt;br /&gt;Tuy không còn phải chịu những trận đòn của bà chị chồng ghê gớm nữa nhưng cậu Bớp lại phải đối mặt với sự đau đớn về thể xác lẫn linh hồn.&lt;br /&gt;- Lúc đó tôi sợ hãi lắm , tôi run rẩy , khóc lóc , đau đớn , tôi phát rồ phát dại như kẻ điên . Tôi than khóc, tôi đập mọi thứ trước mắt tôi. Thế giới lúc đó sao mà đen tối đến vậy.&lt;br /&gt;Sự đau khổ đến với cậu Bớp khiến cho dân làng khiếp sợ nhưng điều đáng sợ hơn là các anh trai của anh sẽ không thể lấy vợ được vì trong nhà họ có một thằng em bị hủi. Những khi có khách tới nhà , anh liền bị dấu vào chiếc hòm kín . Hễ nhìn thấy anh la dân làng bỏ chạy , khiếp sợ.&lt;br /&gt;Cuộc sống đã đau khổ nay lại càng đau khổ hơn , anh Bớp sống không bằng chết , anh ngây dại, bơ phờ , chán trường.&lt;br /&gt;Cho đến năm 1959-1960 anh đươc điều trị tại viện phong Văn Môn . Cuộc sống những tưởng sẽ vui hơn một chút vì thân thể anh được lành sạch nhưng chẳng ai ngờ đâu sau đó anh lại bị cách li khỏi cộng đoàn những người phong vì bị nghi ngờ là mắc bệnh lao phổi . Số là lúc còn nhỏ anh bị sâu răng , viêm lợi nên miệng hay bị chảy máu cộng thêm với bệnh viêm phế quản mắc từ nhỏ nên lần thứ 2 anh bị cô lập. Anh bàng hoàng đau khổ , anh than khóc suốt ngày đêm đưa anh vào tâm trạng cô đơn , trống rỗng . Đi đâu những người bạn phong cũng xa lánh vì họ sợ bệnh lao sẽ lây sang họ nên họ chạy thật xa . Và cũng từ đó anh có cái tên là : Ông Lao Phổi&lt;br /&gt;Ông lang thang , thẫn thờ ngoài đương , đầu tóc bơ phờ , quần áo sộc sệch , khuôn mặt buồn thảm , đôi mắt rầu rĩ chĩu nặng . Ông khóc lóc thảm thương nhìn mọi người cầu xin nhưng ai cũng xua tay chạy trốn . Những người không đi được , cụt hai chân thì sợ hãi , la hét , xua đuổi. Tối về trong căn phòng lạnh lẽo ông lại tự than thân trách phận , nguyền rủa cuộc đời đã bắt ông phải chịu cảnh như thế . Ông đập đầu vào tường cho chết đi nhưng ông lại không dám. Cuộc đời đau khổ quá.&lt;br /&gt;Rồi đến năm 1962 ông được đưa vào Quỳnh Lập - Nghệ An để điều trị lao nhưng các bác sĩ ở đó cho biết ông không hề bị lao, ông mừng phát điên lên , ông nhảy múa khiên mọi người tưởng ông bị điên . Ông sống ở đó ít lâu và quay lại Văn Môn nhưng ông vẫn bị xa lánh vì ông vừa trở về từ viện lao . Họ vẫn kì thị , rồi ông lại được chuyển lên Bạch Mai an dưỡng sáu tháng để an dưỡng và tránh lời đàm tiếu của mọi người.&lt;br /&gt;Sáu tháng trôi qua , ông lại trở về Văn Môn , ông đã dần bớt đi mặc cảm , sống và lao động bằng chính đôi bàn tay đầy thương tích của mình. Ông tham gia phong trào thanh niên , làm mai táng chôn cất những người phong xấu số . Ông cũng đi làm thuê cho nhiều người để kiếm tiền . Năm 1968 , vỡ đê , ông tham gia cứu vớt người và tài sản của nhiều người nên mọi người cũng dần yêu thương ông hơn trước. Cuộc sống âu cũng bớt đi vất vả và êm đềm trôi qua.&lt;br /&gt;Cho đến ngày có người giới thiệu cao hổ cốt rất tốt cho sức khoẻ , ông mua về uống nhưng nào ngờ bệnh phong lại bùng lên trong ông dữ dội , hai mắt ông dần dần mờ đi và đến năm 1974 thì hỏng hẳn không còn nhìn thấy gì nữa.&lt;br /&gt;Ông đâm ra chán đời , chỉ ăn với nằm ,ông coi mình là kẻ phế nhân , bụi đời , ông lâm vào cảnh khóc cười miên man, chẳng còn biết và thấy gì nữa . Ông nghĩ đến cái chết và thực sự lúc đó tâm hồn ông như chết hẳn rồi, ông chỉ sống như cái xác không hồn ông lảm nhảm rồi im tịt, lắm lúc khóc dữ dội sau lại cười ngây dại . Rồi bệnh phong gớm ghiếc ấy đã cướp đi của ông 10 ngón tay , 10 ngón chân, còn cánh tay , cẳng chân thì loét đỏ, lồi lõm trông sợ vô cùng . Giờ đây ông không còn khóc hay cười ngây dại nữa mà thay vào đó là sự im lặng đến lạnh người, nhiều ngươi xung quanh khi đó cho rằng ông đã bị câm vì đau khổ. Họ an ủi ông mãi ông cũng không vơi đi . Và cuộc sống nặng nề ấy như kéo ông đến bờ vực tuyệt vọng , ông như cỗ xe không người lái đang lao thẳng xuống bờ vực ấy. Ngày qua ngày , tháng qua tháng , năm qua năm trôi đi . Cho đến một hôm khi đang ngồi trên giường bệnh ,ông chợt tỉnh thức tâm can khi nghe tiêng chuông nhà thờ . Nó sao mà rộn ràng , tha thiết đến vậy .Âm thanh ấy hàng ngày vẫn vang lên vậy mà tại sao ông không biết . Tiếng chuông ấy thúc đẩy ông xuống giường ,cầm gậy mà lò dò tìm đến nơi có tiếng chuông . Ông quỳ xuống khấn nguyện và xin Chúa thứ tha lỗi lầm , ông cảm tạ Chúa vì nhờ có Chúa mà ông như được sống lại.&lt;br /&gt;Rồi từ đó ông xin ra nhập Giáo Hội Chúa Kitô và hàng ngày vẫn lần mò tới nhà thờ cầu nguyện . Khi được hỏi :&lt;br /&gt;-Động lực nào khiến ông đến nhà thờ cầu nguyện hàng ngày mà không hề vấp ngã&lt;br /&gt;Ông trả lời:&lt;br /&gt;-Chính Chúa đã soi sáng tâm hồn tội lỗi của tôi , chính Ngài đã gọi tôi và là Ngưòi bạn đường quan trọng nhất của tôi .Ngài đưa tôi đi nên tôi không hề vấp ngã . Và bây giờ tôi hiểu rằng chỉ trong Ngài tôi đươc an ủi và đưoc sống trong tình yêu thương và chia sẻ của bạn bè , của Ban Giám Đốc Bệnh viện phong Da Liễu Văn Môn , của các ân nhân , thân nhân .......Tôi đã tìm đựơc lẽ sống để sống tốt hơn.&lt;br /&gt;Ông Bớp bây giờ đã 70 tuổi rồi, mù hai mắt , hai tay và hai chân cụt nhưng ông vẫn ngày ngày đến nhà thờ cầu nguyện. Mỗi khi kể về cuộc đời mình ông lại khóc nhưng có lẽ chỉ có Chúa và gia đình Văn Môn này làm cho ông có nghị lực để sống tiếp quãng đời còn lại , ông vui lắm.&lt;br /&gt;" Niềm vui của một ngươi tội lỗi được kêu gọi trở nên công chính, niềm vui vì được thực sự sống trong tình yêu của mọi người, của BGĐ bệnh viện phong - da liễu Văn Môn ....... ở đời này không có gì hạnh phúc hơn là được sống trong tình yêu thương của tất cả mọi người".&lt;br /&gt;Thưa các bạn,&lt;br /&gt;Ông Bớp chỉ là một trong những người khốn khổ , bệnh tật đã nói lên tâm tư nguyện vọng của mình với cuộc sống. Họ đau khổ , bệnh tật , họ cần tình yêu thương của tất cả chúng ta trên hết mọi sự. Họ cần lắm , các bạn ơi!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-5547887176367450360?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/5547887176367450360/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=5547887176367450360' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5547887176367450360'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5547887176367450360'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/02/ai-ln-x-hoa-o.html' title='AI LÊN XỨ HOA ĐÀO...'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R7qX-bgJMtI/AAAAAAAAAEs/JSHQ-dorB7k/s72-c/bloghoadao+(5).JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6018314763061294374</id><published>2008-01-19T23:12:00.000-08:00</published><updated>2008-01-20T06:50:11.926-08:00</updated><title type='text'>VĂN MÔN - CÁNH CỬA LÒNG NHÂN ÁI</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;MÙA HÈ 2005, CHÚNG TÔI ĐẾN BỆNH VIỆN PHONG – DA LIỄU VĂN MÔN - THÁI BÌNH ĐỂ CÙNG CHIA SẺ CUỘC SỐNG VỚI TẤT CẢ BÀ CON Ở ĐÂY.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;CHÍNH NƠI ĐÂY, VỚI BIẾT BAO NHỮNG KỈ NIỆM THẤM ĐẬM TÌNH NGƯỜI, CHÚNG TÔI CÓ ĐƯỢC BÀI HỌC TÌNH NGƯỜI YÊU THƯƠNG VÔ BỜ BẾN.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;TÌNH YÊU THƯƠNG NÀY ĐƯỢC DIỄN TẢ TRONG NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA ĐOẠN VIDEO VỚI NHAN ĐỀ:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: center; font-family: lucida grande;" align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center;font-family:lucida grande;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:lucida grande;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;VĂN MÔN – CÁNH CỬA LÒNG NHÂN ÁI&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="text-align: center;font-family:lucida grande;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;XIN GỬI ĐẾN MỌI NGƯỜI VỚI TẤT CẢ LÒNG TRI ƠN SÂU SẮC NHÂN NGÀY THẾ GIỚI NGƯỜI BỆNH PHONG 26-1-2008.&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 204);font-family:lucida grande;font-size:130%;"  &gt;Phaolô Nguyễn Trung Thiên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-5927c48afa48cbe0" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v7.nonxt8.googlevideo.com/videoplayback?id%3D5927c48afa48cbe0%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D1251DC98DA1D1A70D13867C8D91E143A45CA3A63.7E480E43BC978D7802DF2AC22801B22F4F2D19B2%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D5927c48afa48cbe0%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DR5nMsIpUFrz14FQpJ6neZs72PtY&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v7.nonxt8.googlevideo.com/videoplayback?id%3D5927c48afa48cbe0%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D1251DC98DA1D1A70D13867C8D91E143A45CA3A63.7E480E43BC978D7802DF2AC22801B22F4F2D19B2%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D5927c48afa48cbe0%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DR5nMsIpUFrz14FQpJ6neZs72PtY&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6018314763061294374?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=5927c48afa48cbe0&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6018314763061294374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6018314763061294374' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6018314763061294374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6018314763061294374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/01/vn-mn-cnh-ca-lng-nhn-i.html' title='VĂN MÔN - CÁNH CỬA LÒNG NHÂN ÁI'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-5898212608742166181</id><published>2008-01-04T21:06:00.000-08:00</published><updated>2008-01-22T17:34:04.505-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='HÀ GIANG MÙA GIÁNG SINH 2007'/><title type='text'>HÀ GIANG ĐẸP LẮM</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-19edd2bc9ea05296" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v6.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3D19edd2bc9ea05296%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D5B16002ABAB9E5B53D252A94D0B1CA2F8081E906.455C4D20C34430B203D83C0650CF5E1B1845894%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D19edd2bc9ea05296%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DWIlhu1b7ifZchkfbByxT9X_oqEg&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v6.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3D19edd2bc9ea05296%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329976765%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D5B16002ABAB9E5B53D252A94D0B1CA2F8081E906.455C4D20C34430B203D83C0650CF5E1B1845894%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D19edd2bc9ea05296%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DWIlhu1b7ifZchkfbByxT9X_oqEg&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;HÀ GIANG QUÊ HƯƠNG CHÚNG TA&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151855260574113938" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 294px; CURSOR: hand; HEIGHT: 383px; TEXT-ALIGN: center" height="400" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38REFS_YJI/AAAAAAAAADM/bYrJGXu1gwA/s400/IMG_5772.JPG" width="370" border="0" /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;ĐƯỜNG LÊN CỔNG TRỜI&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151855874754437282" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 391px; CURSOR: hand; HEIGHT: 262px; TEXT-ALIGN: center" height="381" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38Rn1S_YKI/AAAAAAAAADU/qSEbHU3vlpo/s400/IMG_5771.JPG" width="461" border="0" /&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;CỔNG TRỜI QUẢN BẠ-HÀ GIANG&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UDVS_YLI/AAAAAAAAADc/Op84Z35st0c/s1600-h/IMG_5777.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151858546224095410" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UDVS_YLI/AAAAAAAAADc/Op84Z35st0c/s400/IMG_5777.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt; ĐỒI CÔ TIÊN NHÌN TỪ CỔNG TRỜI&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UDlS_YMI/AAAAAAAAADk/0DcnlBhCfAs/s1600-h/IMG_5776.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151858550519062722" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UDlS_YMI/AAAAAAAAADk/0DcnlBhCfAs/s400/IMG_5776.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;THỊ TRẤN TAM SƠN-QUẢN BẠ&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UD1S_YNI/AAAAAAAAADs/0jmAJFtZySs/s1600-h/IMG_5804.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151858554814030034" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UD1S_YNI/AAAAAAAAADs/0jmAJFtZySs/s400/IMG_5804.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;HTX TẦM XUÂN-XÃ QUYẾT TIẾN&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UEFS_YOI/AAAAAAAAAD0/-FUT0-pWkmo/s1600-h/IMG_5808.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151858559108997346" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UEFS_YOI/AAAAAAAAAD0/-FUT0-pWkmo/s400/IMG_5808.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;DỐC BẮC CUM&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UEVS_YPI/AAAAAAAAAD8/tUf_XnzfrrQ/s1600-h/IMG_5886.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151858563403964658" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38UEVS_YPI/AAAAAAAAAD8/tUf_XnzfrrQ/s400/IMG_5886.JPG" border="0" /&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;NGÔI NHÀ NGUYỆN TẠM THỜI &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;HỌ GIÁO THÁNH TÂM - HÀ GIANG&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-5898212608742166181?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=19edd2bc9ea05296&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/5898212608742166181/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=5898212608742166181' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5898212608742166181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5898212608742166181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2008/01/h-giang-p-lm.html' title='HÀ GIANG ĐẸP LẮM'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R38REFS_YJI/AAAAAAAAADM/bYrJGXu1gwA/s72-c/IMG_5772.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8629930210621308374</id><published>2007-11-27T21:38:00.000-08:00</published><updated>2007-11-27T21:49:09.198-08:00</updated><title type='text'>HƠN 50 NĂM, MỚI CÓ NHỮNG TẤM HÌNH NÀY</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00ASM7pHFI/AAAAAAAAACk/8sodV0l_52k/s1600-h/IMG_3810.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5137763062608632914" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00ASM7pHFI/AAAAAAAAACk/8sodV0l_52k/s400/IMG_3810.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AUc7pHGI/AAAAAAAAACs/oAaAqsr495A/s1600-h/IMG_3813.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5137763101263338594" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AUc7pHGI/AAAAAAAAACs/oAaAqsr495A/s400/IMG_3813.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AVc7pHHI/AAAAAAAAAC0/r0uDOYX6gsc/s1600-h/IMG_3814.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5137763118443207794" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AVc7pHHI/AAAAAAAAAC0/r0uDOYX6gsc/s400/IMG_3814.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AX87pHII/AAAAAAAAAC8/KJqVR26aYA4/s1600-h/IMG_3815.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5137763161392880770" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AX87pHII/AAAAAAAAAC8/KJqVR26aYA4/s400/IMG_3815.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AX87pHJI/AAAAAAAAADE/kRjExneMApo/s1600-h/IMG_3876.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5137763161392880786" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00AX87pHJI/AAAAAAAAADE/kRjExneMApo/s400/IMG_3876.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hè năm 2005, chúng tôi được gửi đến để cùng sẻ chia cuộc sống với những người phong cùi, tại Bệnh viện phong - da liễu Văn Môn tỉnh Thái Bình, chừng một tháng. Những người ở đây đã để lại cho chúng tôi những bài học về tình yêu, về khát vọng sống …thật khó phai mờ.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Vào một buổi chiều, một bạn nói với tôi: “anh đã đến thăm một cụ người to béo, cụt chân, người Hà Nội, cụ kể nhiều chuyện hay. Cụ nói câu này làm em ngạc nhiên: “Chúng tôi, những người bệnh phong, chúng tôi có thể cụt chân, cụt tay, nhưng chúng tôi đâu có cụt đầu.”&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã thăm nhiều người bệnh ở khu nhà liệt (dành cho những người bệnh nặng không thể di chuyển) tại sao tôi không thấy cụ này.Hóa ra cụ đang nằm điều trị tại bệnh xá.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Hôm sau, chúng tôi cùng bệnh viện thay toàn bộ giường mới cho bệnh nhân tại khu bệnh xá. Tôi có dịp chứng kiến một chị hộ lý đang mang bầu, bế một người đàn ông to béo, cụt chân cởi trần, nặng chừng 80 kí một cách nhẹ nhàng. Hình ảnh này tôi rất nhớ và ấn tượng lắm.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau đó tôi đến hỏi thăm, và biết tên chị là Vui, còn người đàn ông tên là Phùng. Hỏi quê ông ở đâu? Quê tôi ở ven Hà Nội, làng tôi nổi tiếng bởi có nghề làm cốm.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Vài hôm sau, tôi dành trọn vẹn một buổi sáng nói chuyện với ông. Ông là người thông minh, nhớ nhiều chuyện và kể nhiều chuyện lắm.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Sau khi lấy vợ, sinh một người con gái duy nhất tên là Thuận, ông mắc bệnh phong, khoảng năm 54, năm 55 gì đó (1954-1955), ông chuyển đến trại phong Văn Môn. Ngước mắt lên như nhìn vào một cõi xa xăm nào đó, ông chậm rãi nhưng chân thành cảm động: &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Có lần nhà tôi đến thăm tôi, tôi nói với cô ấy rằng, em ạ, ở đây anh đã có người khác thương anh rồi. Em đi tìm người khác đi. Cô ấy liền tháo cái nhẫn, trao cho tôi nói, anh ạ, chị ấy đâu để em trao cái này cho chị, và nhờ chị giúp em trông nom anh. Tôi nói anh đùa thôi. Em đang nuôi con nhỏ lỡ nào anh phụ bạc em.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ông vẫn nghĩ đến sẽ có một ngày vợ chồng ông chia tay. Vài năm sau ông nhận được đơn li dị của người vợ, và nghe nói bà ấy lấy chồng ở Hải Phòng. Ông buồn lắm, nhưng ông bằng lòng chấp nhận số phận của mình. Ông kể tiếp: &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Gia đình tôi kể lại rằng, cháu Thuận khi lớn, tìm hiểu một người. Tình cờ anh đó đọc được lá thư của tôi gửi cho cháu. Tôi thường chỉ dặn cháu học giỏi, ngoan vâng lời ông bà nội, thay bố chăm cho ông bà…Đọc xong, anh ta trách cháu, thì mẹ em lấy chồng khác ở Hải Phòng đã đành, nhưng bố em đâu có chết, bố vẫn sống ở Văn Môn cơ mà, sao em nói dối anh? Cháu chỉ có khóc, và từ bấy giờ bố con không gặp nhau nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;-Thế từ khi bác ở đây, chị Thuận có đến thăm bác không?&lt;br /&gt;-Chưa bao giờ. Ông trả lời mà đôi mắt đỏ hoe. Tôi cũng thấy nhói trong tim.&lt;br /&gt;-Còn họ hàng?&lt;br /&gt;-Có, mới đến thăm, các chú có cho tôi mấy triệu.&lt;br /&gt;-Bác có bao giờ giận chị Thuận bất hiếu không?&lt;br /&gt;-Không, không bao giờ, tôi chỉ yêu thương nó thêm, tôi thương nó vì nhà nó nghèo lắm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện với ông nhiều lúc cả hai cùng nghẹn ngào lặng im…Bù lại, ông nhận Chị Huệ là nhân viên lao công của bệnh viện làm con nuôi, cứ chiều chiều chị hoặc con gái chị mang cho ông một bát canh… &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;-Bác Phùng ơi, bác mong muốn và ước mơ gì không?&lt;br /&gt;-Tôi chỉ có hai ước muốn này. Một là tôi được gặp lại người con gái duy nhất của tôi, cháu Thuận, sau hơn 50 năm chưa được nhìn thấy nó. Hai là được trở về quê, làng Dịch Vọng Hậu, được nhìn thấy những thay đổi quê nhà, dù tôi chỉ cần nhìn thấy được cái điếm làng tôi trong giây lát, rồi tôi đi ngay tôi cũng thấy vui lòng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Tôi nói với ông, bác cứ cầu trời khấn phật đi, chắc thế nào trời phật cũng nhận lời của bác. Cháu sẽ cố gắng đến thăm gia đình nhà bác và tìm gặp chị Thuận.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Trở về Hà nội, tôi đau đáu trong lòng mong tìm đến gia đình nhà ông, nhưng chẳng hiểu tại sao, tôi cứ lần lữa mãi. Tôi kể chuyện này, mấy người bảo tôi, chắc có chuyện gì thì mới như vậy, thôi kệ gia đình nhà người ta.&lt;br /&gt;Mấy tháng sau, cha Diễm, sau khi thăm Văn Môn, gặp tôi nói: “Thầy Thiên ơi, ông Phùng ông ấy nhớ cậu lắm, cậu đến nhà ông ấy chưa?” Tôi chột dạ, mình vẫn chưa làm như mình hứa với ông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Vào dịp cuối năm, lớp chúng tôi chuẩn bị cho đêm giao lưu Tết Ông Táo tại Văn Môn, thì nhận được tin chị Xuân nhắn cho tôi: “ông Phùng mong thầy Thiên đưa con gái ông đến với ông.” Tôi chết điếng hết cả người!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Tết Ông Táo chúng tôi vui vẻ đêm giao lưu với mọi người. Tôi cố tránh gặp ông Phùng. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi gọi điện thoại cho ông Du (em út của ông Phùng). Ông bằng lòng vui vẻ tiếp tôi ngay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Gặp chú Du, xởi lởi vui tính. Sau một hồi hỏi han xã giao…Tôi nói với chú: “cháu muốn gặp chị Thuận.” “Vậy anh cứ đến gặp chị Vân, nó gội đầu uốn tóc ở chợ Mỹ Đình ý, hỏi thăm nó may ra thì gặp được.”&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Tôi liền đến, như chú Du chỉ vẽ. Gặp được chị Vân, tôi trình bày thế thế… Chị liền nói: “chị Thuận đây anh, đang gội đầu.” Thật là may mắn.&lt;br /&gt;Gặp tôi, chị không nói nhiều nhưng khóc suốt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;-Bố em có khoẻ không anh?&lt;br /&gt;-Em sẽ đi thăm bố em một ngày gần đây.&lt;br /&gt;-Em nghèo lắm… &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Chị Thuận ơi, bất cứ lúc nào chị đi thăm bác, em cũng muốn đi cùng chị, chỉ có 120 cây số thôi!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa gặp lại chị lần nữa. Dầu tôi cũng cố gắng đến thăm gia đình bà con họ hàng của ông Phùng; tôi cũng thăm chị Vân vài lần; muốn gặp lại chị Thuận, muốn có dịp cùng chị Thuận xuống thăm bố chị; muốn cho ông Phùng trở lại quê thăm cái điếm làng…thế mà…&lt;br /&gt;Hà Nội – Thái Bình – Văn Môn, cách xa chừng 120 km, đâu có quá xa mà ông Phùng vẫn không thể gặp người con gái duy nhất? Đâu có quá xa để mà không thể trở về làng cốm của mình, xem cái điếm làng còn có hay không, xem cái cầu vượt nó đẹp như thế nào?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Lắm lúc cảm thấy thất vọng, xem như là điều … thôi cho qua, và chỉ còn phương cách duy nhất là cầu nguyện.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Ngày 19-5-2007 tôi đi dâng lễ tạ ơn và tham dự nghi thức rửa tội cho en Ngọc ở Văn Môn, trước khi đi tôi có mời vợ chồng chú Du đi cùng để thăm bác Phùng. Lễ xong chú Du gọi cho tôi hay: bác Thiện (Giám đốc bệnh viện) đồng ý cho ông Phùng về thăm quê, cha có bằng lòng không? Làm sao mà không vui bằng lòng được, điều mà mọi người mong muốn đằng đẵng suốt hai năm qua!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc thật là mầu nhiệm. Trên đường về chú Du mới cho tôi hay. Ông Phùng về thăm quê là do vợ tôi, khi nhìn thấy anh rể lần đầu, vợ tôi nói ngay trong dòng nước mắt, anh phải đón bác về, khó khăn do em chịu hết.&lt;br /&gt;Mọi sự trên đời đều có thể xảy ra, ngay cả khi con người bất lực nhưng tình yêu thương thì không!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc của ông Phùng và gia đình ông, hoà quện trong những giọt nước mắt của chị Thuận, của cháu Long…và cả những tấm hình ở đây, là hoa trái của một tình thương bao la của khắp mọi người cầu mong cho cho nhân gian này tràn ngập lòng khoan nhân , bao dung, tha thứ vượt lên trên những thách đố, bằng tâm hồn yêu thương nhẫn nại. Đúng như những vần thơ ông Phùng hay suy ngẫm, như là một lẽ sống của ông:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Gặp nhau ta hãy cứ vui.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;Chuyện đời như nước chảy hoa trôi.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;Lợi danh như đám mây chìm nổi.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;Chỉ có tình thương để lại đời.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Paul Thiên.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8629930210621308374?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8629930210621308374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8629930210621308374' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8629930210621308374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8629930210621308374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/11/hn-50-nm-mi-c-nhng-tm-hnh-ny.html' title='HƠN 50 NĂM, MỚI CÓ NHỮNG TẤM HÌNH NÀY'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R00ASM7pHFI/AAAAAAAAACk/8sodV0l_52k/s72-c/IMG_3810.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-7028425317205397783</id><published>2007-11-26T03:57:00.000-08:00</published><updated>2007-11-26T04:01:04.227-08:00</updated><title type='text'>TÌM LẠI BẠN CŨ</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R0q1S87pHEI/AAAAAAAAACc/8LTGPhbZLMM/s1600-h/LOP+NO+75B+7-11-77.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5137117662168030274" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R0q1S87pHEI/AAAAAAAAACc/8LTGPhbZLMM/s400/LOP+NO+75B+7-11-77.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:georgia;font-size:130%;"&gt;TÌM LẠI BẠN CŨ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;a id="m1" href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=1&amp;amp;id=wwRvRj4herMQYYVolHCPDK4OcF0-" winoptions="2" winheight="550" winname="null" winwidth="800" winurl="/blog/popup_slideshow.html?p=1&amp;amp;id=wwRvRj4herMQYYVolHCPDK4OcF0-"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a id="m1" href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=1&amp;amp;id=wwRvRj4herMQYYVolHCPDK4OcF0-"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;TÔI MONG MUỐN GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ TRONG TẤM HÌNH NÀY.&lt;br /&gt;ĐÃ 30 NĂM TRÔI QUA CÓ BIẾT BAO ĐIỀU ĐỂ KỂ LẠI CHO NHAU NGHE, ĐỂ NHỚ LẠI MỘT THỜI ĐÃ QUA...&lt;br /&gt;CHẮC CÁC BẠN CÒN NHỚ NHAU, NHỚ NHỮNG THÀNH VIÊN CỦA LỚP NỔ 75 B TRƯỜNG GIÁO VIÊN DẠY NGHỀ II NAM ĐỊNH...&lt;br /&gt;RẤT MONG... CẦU CHÚA CHO CHÚNG CON ĐƯỢC GẶP LẠI NHAU TRONG NĂM 2008.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-7028425317205397783?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/7028425317205397783/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=7028425317205397783' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7028425317205397783'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/7028425317205397783'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/11/tm-li-bn-c.html' title='TÌM LẠI BẠN CŨ'/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/R0q1S87pHEI/AAAAAAAAACc/8LTGPhbZLMM/s72-c/LOP+NO+75B+7-11-77.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-1705732445636379449</id><published>2007-09-17T06:45:00.000-07:00</published><updated>2008-01-21T05:59:52.543-08:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div align="left"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;HỌ CẦN YÊU THƯƠNG&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cũng từ cha mẹ sinh ra&lt;br /&gt;Mà sao thân họ thây ma thế này&lt;br /&gt;Thân thể thiếu chân thiếu tay&lt;br /&gt;Da dẻ lở loét, mày đay đầy mình&lt;br /&gt;Họ bị xa lánh tội tình&lt;br /&gt;Gia đình xua đuổi, cắt tình anh em&lt;br /&gt;Có người không chịu khổ thêm&lt;br /&gt;Liều mình tự vẫn hòng quên đời nay&lt;br /&gt;Có người cực khổ vơi đầy&lt;br /&gt;Bị chôn dưới đất, vẫn ngây ra cười&lt;br /&gt;Có người tự tử nhiều lần&lt;br /&gt;Điện giật, dao kéo, đâm sâu xiên mình&lt;br /&gt;Chỉ mong rồi sẽ hồi sinh&lt;br /&gt;Sang trang đời mới bình minh rạng ngời&lt;br /&gt;Người chết thì hết rồi thôi&lt;br /&gt;Người sống đau khổ, ôi rồi tủi thân&lt;br /&gt;Khóc than rồi lại âm thầm&lt;br /&gt;Cho mù hai mắt, cho tan thân sầu&lt;br /&gt;Đôi khi gạn hỏi vì đâu&lt;br /&gt;Họ khóc ,họ nói vì đời bỏ quên&lt;br /&gt;Họ mong ,họ sẽ được luôn&lt;br /&gt;Có ai, ai đó chăm nom cận kề&lt;br /&gt;Để cho đời bớt bộn bề&lt;br /&gt;Cho hồn họ đỡ tứ bề đau thương&lt;br /&gt;Xin bạn lữ khách trên đường&lt;br /&gt;Giúp cho một chút tình thương làm quà.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hiếu Ngọc-Văn Môn-Thái Bình&lt;br /&gt;&lt;/em&gt; .......................................&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;Tâm sự của tôi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Cuộc đời ai cũng có rất nhiều hồi ức, có nhiều kỷ niệm mà cũng có nhiều biến cố mà mãi về sau này, mỗi khi nhắc lại ta cũng không sao cầm được nước mắt. Cũng như cuộc đời tôi vậy.&lt;br /&gt;Sinh ra từ lâu rồi, tôi sinh ra từ chi thể của Mẹ tôi, tôi là con út trong một đại gia đình lớn, rất lớn các bạn ạ ''&lt;br /&gt;Gia đình tôi tuy đông con, nhưng Mẹ tôi vẫn cố nghĩ cho tất cả anh em chúng tôi những cái tên thật đẹp. Anh em tôi có những người rất to béo, mập mạp, nhưng cũng có những người bé xíu như tôi và một vài anh em khác nữa. Anh em tôi có người tính rất phóng khoáng, hiền hậu nhưng cũng có những người rất chi là nóng nảy. Có người gặp toàn may mắn trong cuộc sống nhưng cũng có những người gặp toàn điều rủi ro, đau khổ thôi. Tôi là một ví dụ.&lt;br /&gt;Sau khi Mẹ tôi cho ra sống tự lập, tôi hăm hở, tươi sống, hăm hở phát triển. Tuy không được tráng lệ với những toà nhà cao ốc, những lâu đài tráng lệ, hay những bãi cát khô khan. Trên tôi được bao phủ bởi màu xanh của bạt ngàn rừng chuối, thấp thoáng là những ngôi nhà đơn sơ, bé nhỏ của những người nông dân hiền hậu. Cuộc sống cứ thế trôi đi trên tôi với những âm thanh âm ỉ, êm đềm của những đôi bàn chân xinh xắn, đôi bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt biến đổi tôi, cho tôi lên một thân xác mới. Thật là hoà bình và tĩnh lặng.&lt;br /&gt;Cho đến một ngày, tôi chợt giật mình khi có những người lạ mặt đem đến trên tôi những con người xấu xí, bẩn thỉu và đáng kinh tởm. Trông họ như những con quái vật vậy. Tôi cũng thấy gai rợn hết cả xương sống lên. Tôi oằn lên ,oằn xuống và rên siết khi có những bàn chân kỳ lạ, những đôi bàn tay khác thường tác động tới tôi.&lt;br /&gt;Họ bị những người lạ mặt đưa đến, lôi sềnh sệch, đun đẩy, đối xử rất thậm tệ. Trông những người đưa những người xấu số này đến mặt hằm hằm, nhìn những người đó với ánh mắt căm ghét ghê tởm. Còn những người tội nghiệp kia thì van nài, khóc lóc và lạy lục nhưng họ không tha. Họ đẩy ra và luôn mồm:&lt;br /&gt;- Đồ con hủi ! Chết đi đồ con hủi !&lt;br /&gt;Cảnh tượng trông thật thảm thương. Lúc đầu tiên tôi chỉ phải đón có vài người lở loét, cụt kịt, nhưng càng về sau càng nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Có nhiều người trông cụt hết cả chân, cả tay bò lê lết ăn xin mãi mới đến được chỗ tôi. Họ khổ lắm. Họ vừa bò, vừa khóc, vừa kêu trời, trách trời. Nước mắt họ rơi trên tôi làm tôi lạnh toát. Tôi cũng khóc theo họ. Tôi thương họ lắm.&lt;br /&gt;Mỗi con người, mỗi số phận và mỗi định mệnh. Những con người đến chỗ tôi đều bị xa lánh, bị hắt hủi, bị đuổi giết bởi dân làng, bởi người thân, nhưng may mà thoát được. Có người bị bức tử, nhảy xuống sông quyên sinh nhưng lại được cứu sống như bà Khế, ông Cân.&lt;br /&gt;Thật trớ trêu vì nghịch cảnh xô đẩy, họ đau khổ, họ kêu than, tôi thương họ lắm. Nhưng cũng giống như họ, tôi cũng đau khổ. Tôi bị anh em tôi xa lánh và ngăn cách tôi bằng những tường rào, những dòng sông lạnh buốt. Tôi cũng đau khổ. Tôi tìm về với mẹ, Mẹ bảo tôi:&lt;br /&gt;- Đừng sợ, hãy cứ là mình con ạ, con hãy cứ yêu và cầu nguyện cho anh em con - những người bỏ rơi con, xa lánh con. Rồi đến một lúc nào đó, Mẹ tin các anh em sẽ hiểu con. Còn Mẹ, nay Mẹ ban cho con một cái tên mới. Thay vì cái tên Trại Chuối, nay Mẹ cho con cái tên Văn Môn - Văn Môn - cánh cửa văn học - Văn Môn - cánh cửa lòng nhân ái.&lt;br /&gt;Hãy vững tâm con ạ, Mẹ luôn ở bên con.&lt;br /&gt;Nghe lời Mẹ khuyên, tôi quay về chốn cũ bắt đầu một cuộc sống '' người cùi''. Lúc đầu tôi cũng sợ lắm, nhưng họ cứ ở trên tôi, tôi không làm thế nào đuổi họ đi được. Nhưng sau tôi lại thấy thương họ, tôi thương họ, vì họ không nhà cửa ,không người thân, họ bị xa lánh và trông đáng thương. Tôi nghĩ, tôi bị anh em xa lánh, tôi còn có mẹ để chia sẻ, được nghe Mẹ khuyên,nhưng còn họ, họ không có ai cả. Họ đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần. Ở với những người phong, tôi được chứng kiếm rất nhiều cảnh đời hết sức éo le và cay nghiệt.&lt;br /&gt;Có cụ Lữ, tự tử hai lần bằng điện và dao bầu mà không chết.&lt;br /&gt;Hay cụ Tâm bị con cháu bỏ rơi đến suốt đời&lt;br /&gt;Hay cụ Bớp mù cả hai con mắt, hai chân và hai tay cụt ngón&lt;br /&gt;Cụ Quyên 87 tuổi mà chưa bao giờ được ai đó quan tâm, yêu thương. Rất nhiều, rất nhiều cảnh đời đau khổ nữa.&lt;br /&gt;Ngày ngày tôi bị đánh thức bởi những tiếng huỵch mạnh của những đôi chân giả hay những tiếng rơi vỡ của những dụng cụ sinh hoạt của các cụ do đôi tay tàn tật gây ra. Tiếng bước chân đi liêu xiêu trên đất, những bàn tay soa lên mặt tôi thành những đường phẳng lì nhỏ hẹp. Và trải qua bao nhiêu năm tôi đã ôm vào lòng mình những người bệnh cùi như vậy, nhưng ngặt một lỗi đám tang của họ sao mà buồn thế.&lt;br /&gt;Trong cái nắng oi ả của mùa hè, chiếc xe tang đi nhanh, vội vã để lại đằng sau lơ thơ vài người con mà họ đau phải là con khi bố mẹ họ qua đời, họ không mảy may thương tiếc, lại còn đi thật xa cái quan tài, đỏ chói mang cái xác một người thân hủi của mình trong đó. Họ không khóc thì thôi lại phán lên một câu chua xót :'' thế là ta hết nợ ''&lt;br /&gt;Tôi nghe thấy mà bực mình, tôi điên lên và ước chi người nằm trong cái họp đỏ chói đó là những người con bất hiếu như họ. Không biết, khi nắm trong quan tài đó, những linh hồn đó nghĩ gì? liệu họ có chua xót ngậm ngùi cho số phận của mình không? hay có nhiều cụ, không con cháu, không gia đình, khi chết chỉ vài các thủ tục đơn giản là họ vĩnh viễn trong tầng đất sâu là tôi. Đau khổ quá, thương tâm quá!&lt;br /&gt;Nhưng với tôi, để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc là một loạt những tình cảm bạn hữu, sẻ chia giữa những  người xa lạ dành cho những người trại phong. Những ông bà đó cho tiền, xây nhà, chu cấp tiền ăn uống cho các cụ. Nhiều đoàn từ mãi miền đất anh em tôi vượt gianh giới sợ hãi để đến động viên an ủi những người phong nên tôi cũng thấy vui cho họ.&lt;br /&gt;Sống với những người bệnh phong đau khổ có lẽ tôi cũng bị mắc phong rồi. Anh em tôi vẫn xa lánh tôi, nhưng Mẹ tôi lại càng yêu thương tôi hơn, an ủi tôi nhiều hơn.&lt;br /&gt;Các bạn ạ, bây giờ các bạn đã biết tôi là ai chưa? Tôi là đất Văn Môn đây. Và Mẹ yêu dấu mà tôi nói đến là Đất Mẹ đấy.&lt;br /&gt;Tôi là đất, tôi yêu quý những gì thuộc về tôi, sống trên tôi, tôi yêu quý những con người phong cùi bị xa lánh, bị khinh rẻ và đau khổ này.Bởi lẽ thế giới không tình yêu là một thế giới chết, con người không tình yêu là một con người vô tâm. Và tôi mong rằng các bạn sẽ yêu thương những người xung quanh mình và đặc biệt là những người có số phận đau khổ,nghiệt ngã hơn các bạn. Đừng xa lánh nhưng hãy đến bên họ để sẻ chia, để động viên, khích lệ họ để họ vui sống lạc quan tin tưởng vào cuộc đời. Đôi khi chỉ một cái nhìn đầy yêu thương của bạn làm cho ai đó ấm lòng hơn và có thêm nghị lực để sống.&lt;br /&gt;Tôi là đất, tôi sẽ ôm trọn tất cả các bạn và xử lý các bạn nếu các bạn không yêu thương nhau.&lt;br /&gt;Xin đừng để cho những linh hồn đau khổ dưới những ngôi mộ lạnh lẽo kia nói chuyện với nhau là: '' Tôi đến chết mà vẫn chưa được yêu thương ''&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bùi Thị Hiếu Ngọc - Văn Môn-Thái Bình&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;.........................&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;Lời ngỏ&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;“Tôi là một người phong, một người phong với nhiều nỗi đau về thể xác và linh hồn. Tôi đau đớn mỗi khi trùng Hansen cấu xé da thịt tôi, phá hoại cơ thể tôi về hình hài, làn da và vóc dáng.&lt;br /&gt;Tôi đau đớn, giằng xé đến quằn quại trong tâm hồn, khi có những ai đó - những người xung quanh tôi hắt hủi, xa lánh khinh dể và chửi rủa.&lt;br /&gt;Cả con người tôi như chìm trong biển sâu của nhục nhã, đau khổ và tủi nhục. Tôi chỉ biết khóc thầm và tự thấy phận mình quá hẩm hiu và tội lỗi. Tôi phải làm gì? làm gì đây?”&lt;br /&gt;Đây là lời tâm sự, lời trái tim đau khổ của một người phong đang nói với tôi, với các bạn. Các bạn sẽ nghĩ gì và hiểu gì về những người phong và cảnh ngộ của họ?&lt;br /&gt;Có khi nào bạn tự hỏi khi mình ở trong hoàn cảnh của họ, bị xa lánh, bị hắt hủi và bị bỏ rơi bởi xã hội. Bạn sẽ nghĩ gì?&lt;br /&gt;Vậy: nếu bạn được trời phú cho những món quà tuyệt diệu mà người khác xung quanh bạn không có. Xin bạn hãy chia sẻ cho họ.&lt;br /&gt;“Mỗi người đều được Thượng Đế ban cho một món quà riêng biệt, và cuộc sống chỉ có ý nghĩa, khi mọi người hãy chia sẻ món quà ấy với những người xung quanh”.&lt;br /&gt;Xin hãy đến và chia sẻ tình yêu nơi các bạn cho người phong để họ sẽ không bao giờ phải cô đơn.&lt;br /&gt;--------- Bùi Hiếu Ngọc ---------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-1705732445636379449?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/1705732445636379449/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=1705732445636379449' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1705732445636379449'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/1705732445636379449'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/09/li-ng-ti-l-mt-ngi-phong-mt-ngi-phong-vi.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-5098261648843201292</id><published>2007-09-17T06:42:00.000-07:00</published><updated>2007-09-17T06:44:54.824-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Tiếng chuông ấy&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;Ở làng phong Văn Môn quê tôi có một ngôi chùa được xây dựng năm 1997. Ngôi chùa rất khang trang, sạch đẹp và uy nghi. Đối với những người theo đạo phật, ngôi chùa là nơi họ có thể tĩnh lặng, suy nghĩ và làm điều thiện. Đến với nhà chùa nơi linh thiêng cũng là đến với nơi tốt đẹp, gọn gàng nhất trong tâm hồn mỗi con người, từ bỏ điều ác, làm điều nhân đức và cũng là nơi để con người được sống một cuộc sống tốt đẹp dù chỉ trong giây lát nhưng nó đẹp và tôn quý khác xa với cuộc sống hàng ngày sôi động và đầy lo toan.&lt;br /&gt;Trong chùa có một “bà từ” mà chúng tôi hay gọi, sống ở đó đã từ lâu. Cuộc sống và việc làm của bà là một tấm gương sáng để chúng ta noi theo.&lt;br /&gt;Bà Phạm Thị Mùi sinh năm 1942 quê ở Quỳnh Phụ Thái Bình. Tuy bề ngoài bà là người rất khó tính và trầm mặc nhưng bên trong bà lại là một con người biết cảm thông, hy sinh và rất có trách nhiệm.&lt;br /&gt;Sống ở quê và đã lập gia đình với một thanh niên cùng xóm, bà sống rất hạnh phúc và có lẽ đối với bà đó là những khoảng khắc đáng nhớ nhất cuộc đời. Bà sinh được 3 người con trai, ai cũng rất khôi ngô tuấn tú và cũng rất chăm làm nhưng có lẽ không ai trong cuộc đời này lại được hưởng toàn hạnh phúc và sự sung sướng cả. Và trường hợp của bà Mùi cũng không phải là một ngoại lệ. Bà không may mắc phải bệnh phong, một căn bệnh mà ai ai cũng phải sợ. Nhưng biết làm sao được khi đôi bàn tay ngày càng mất cảm giác, nó cứ tê tê dại dại và không chịu sự sai khiến của bà. Cộng thêm nữa là sự ngứa ngáy, lở loét cứ đeo bám bà khiến cho bà càng lúc càng thấy sợ hãi, lo lắng. Biết mình đã mắc phải căn bệnh nan y khó chữa, bà lẳng lặng từ bỏ gia đình, chồng con ra đi.&lt;br /&gt;Nghe nói ở Vũ Thư có một làng dành cho những người phong cùi bị xã hội xa lánh bà đã tới đó và xin nhập viện.&lt;br /&gt;Vào những năm 1970, số lượng bệnh phong rất nhiều mà không có ai chăm sóc nên bà đã tình nguyện làm hộ lý, chuyên cần giúp đỡ những người phong về sinh hoạt, ăn uống… bà cười bảo: “Tôi rất thương những người phong vì tôi cũng là người phong. Tôi tình nguyện làm việc này không vì mục đích hay lý do nào cả mà chỉ bởi vì tôi hơn họ là tôi còn nguyên vẹn đôi bàn tay, bàn chân, tuy có tê dại một chút nhưng nó còn làm được khối việc”.&lt;br /&gt;Vậy là hàng ngày bà cần mẫn giúp đỡ từng bệnh nhân nặng trong việc ăn uống, giặt dũ quần áo, tắm giặt cho họ. Ở người phụ nữ ấy ta cảm nhận được một điều là: bà Mùi đã biết vượt lên số phận để sống, để giúp đỡ những người khác, mà ở đây là những người bệnh phong có số phận còn khổ hơn bà.&lt;br /&gt;Nhìn gương mặt gầy gò và nhăn nheo của bà, ta cảm thấy được một sự vất vả và sự tần tảo toát ra từ con người đó. Tôi nghĩ. Họ là người phong mà họ còn có thể giúp đỡ những người phong dù chân tay của họ không còn được như xưa. Nhưng họ vẫn làm, vẫn giúp đỡ. Vậy còn chúng ta thì sao? Liệu chúng ta có thể làm được những việc làm như thế không? Tôi biết rằng ngày nay, ở một số nơi, một số chỗ khi chỉ nghe tên trại phong, người phong thôi đã không ít người trong các bạn rùng mình lè lưỡi, xuýt xoa và kinh tởm rồi chứ chưa nói gì đến việc đến mà xem họ thật sự ra sao?&lt;br /&gt;Biết đồng cảm, chia sẻ và vượt qua số phận hẩm hiu, đó là một nghị lực rất lớn của bà. Bà yêu thương người phong lắm vì cuộc đời bà cũng không khác gì cuộc đời những người phong xung quanh bà cả. Bà từ tâm, thinh lặng, nhẫn nại và ân cần chăm sóc những người phong như người mẹ hiền chăm lo, nâng niu đàn con nhỏ vậy. Ở đây bà đã xây dựng với một cụ ông hơn bà gần trục tuổi, ông ấy bị thiểu năng thị giác, đi lại rất khó khăn huống chi nói gì đến việc nấu cơm, giặt giũ quần áo.&lt;br /&gt;Vậy là trong niềm đồng cảm và sẻ chia, bà đã đến với ông Húy để giúp đỡ ông trong công việc sinh hoạt hàng ngày nhưng đồng thời cũng là một người bạn sẻ chia, tâm sự với ông trong lúc tuổi đã xế chiều.&lt;br /&gt;Các bạn biết không? ở làng phong và đối với những người phong thì sự cảm thông chia sẻ là vô cùng quan trọng vì nó là đòn bẩy, là động lực để cho những người phong sống tiếp cuộc đời còn lại.&lt;br /&gt;Đa số những người phong khi nhập viện Văn Môn điều trị đều ở trong tình trạng bị gia đình hắt hủi, xa lánh nhưng bà Mùi thì còn may măn hơn họ vì bà vẫn được chồng và những người con trai bà quan tâm chăm sóc… Họ vẫn xuống thăm bà thường xuyên, động viên an ủi bà để bà đỡ cô đơn, đau khổ hơn. Đến năm 1990, bà thôi không làm hộ lý nữa vì giờ đây đôi bàn tay bà đã không còn lành lặn nữa, đôi chân bà đã bắt đầu đau nhức.&lt;br /&gt;Năm 1997, khi ngôi chùa Văn Môn được xây dựng xong bà lại tiếp tục xin vào chùa để quét rọn và điểm chuông hàng ngày.&lt;br /&gt;Vườn hoa, ao cá, sân chùa sạch đẹp đều do tay bà nuôi, trồng, dọn dẹp. Cảnh chùa quang đãng và rất yên bình. Đã không ít lần các khách thập phương tới vãng cảnh chùa, họ khen chùa đẹp và cảm ơn bà vì bà đã chịu khó tần tảo làm việc mà có. Bà chỉ cười:&lt;br /&gt;“Đó cũng là công việc tự tâm thôi mà. Tôi mong rằng sẽ có nhiều người cũng làm như tôi thôi. Nhưng điều tôi mong mỏi nhất là mọi người sẽ dành cho chúng tôi một chút sự quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ dù nhỏ bé thôi như vườn hoa cần có sự chăm sóc, cải tạo và chăm bón của con người vậy”.&lt;br /&gt;Vâng, xin mỗi người chúng ta hãy vun tưới trong mình, hãy trồng lên trong mình một đóa hoa lòng để cho bông hoa đó tỏa ngát hương thơm, tỏa ngát niềm sẻ chia, đồng cảm đối với những người có cảnh ngộ éo le.&lt;br /&gt;Ranh giới giữa sự sống và cái chết tuy cận kề, mong manh nhưng nó cũng sẽ phải im lặng trước những con người biết vượt qua tất cả để chiến thắng bệnh tật. Tuy đã biết mình mắc bệnh ung thư từ lâu, bị căn bệnh đó hành hạ cho không ít lần bà ngã quỵ nhưng bà vẫn cố gượng lại để sống, để làm việc.&lt;br /&gt;Nhưng cuối cùng, bà vẫn phải đầu hàng số phận vì căn bệnh của bà đã vào gian đoạn cuối. Bà chẳng thể sống được bao lâu nữa nhưng nằm trên gường bệnh bà vẫn suy niệm và lo lắng cho số phận của ông Húy, người bạn đời thứ hai của mình tại trại phong.&lt;br /&gt;Chiều nay chuông chùa lại vang lên, nhưng nó không phải là tiếng chuông báo hiệu một ngày dài đã qua mà là tiếng chuông báo hiệu sự ra đi của một người đàn bà, tiếng chuông ấy nghe sao não lòng và đau xót đến vậy. Có lẽ nó cũng có hồn người vì nó biết đau xót chủ nhân của nó, người chủ nhân ngày nào cũng nhắc cho nó biết nó quan trọng như thế nào trong cuộc sống.&lt;br /&gt;Tiếng chuông ấy, con người ấy như nhắc nhở cho chúng ta thức tỉnh một điều. Không phải tật nguyền, bệnh nặng là mất tất cả mà mỗi người phải có ý chí để vượt lên chính mình để sống và sẻ chia.&lt;br /&gt;Hãy “san sẻ yêu thương”&lt;br /&gt;Các bạn nhé!&lt;br /&gt;Ngọc Văn Môn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-5098261648843201292?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/5098261648843201292/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=5098261648843201292' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5098261648843201292'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5098261648843201292'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/09/ting-chung-y-lng-phong-vn-mn-qu-ti-c-mt.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-6348807914611096404</id><published>2007-06-20T19:22:00.000-07:00</published><updated>2007-06-20T19:23:09.709-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-6348807914611096404?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/6348807914611096404/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=6348807914611096404' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6348807914611096404'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/6348807914611096404'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/06/blog-post.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8846671376747167779</id><published>2007-06-20T19:07:00.000-07:00</published><updated>2007-06-20T19:18:24.984-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;PICTURES OF &lt;em&gt;K 10 - NAM-ZIN &lt;/em&gt;(DIEN BIEN) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;AND &lt;em&gt;SONG MA&lt;/em&gt; (SON LA) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;LEPROSY VILLAGES OF WEST NORD VIET NAM.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneWvtvbiI/AAAAAAAAAB0/XX8QJK_KL_k/s1600-h/IMG_3913.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078334537183751714" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneWvtvbiI/AAAAAAAAAB0/XX8QJK_KL_k/s320/IMG_3913.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneW_tvbjI/AAAAAAAAAB8/XiDyEs_pVUA/s1600-h/IMG_3915.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078334541478719026" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneW_tvbjI/AAAAAAAAAB8/XiDyEs_pVUA/s320/IMG_3915.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneXPtvbkI/AAAAAAAAACE/VYNHyk2fY6M/s1600-h/IMG_3916.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078334545773686338" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneXPtvbkI/AAAAAAAAACE/VYNHyk2fY6M/s320/IMG_3916.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneX_tvblI/AAAAAAAAACM/EGwlQGq-qj0/s1600-h/IMG_3918.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078334558658588242" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneX_tvblI/AAAAAAAAACM/EGwlQGq-qj0/s320/IMG_3918.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneYPtvbmI/AAAAAAAAACU/DUFstYVYTKU/s1600-h/IMG_3920.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078334562953555554" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneYPtvbmI/AAAAAAAAACU/DUFstYVYTKU/s320/IMG_3920.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8846671376747167779?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8846671376747167779/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8846671376747167779' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8846671376747167779'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8846671376747167779'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/06/pictures-of-k-10-nam-zin-dien-bien-and_20.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnneWvtvbiI/AAAAAAAAAB0/XX8QJK_KL_k/s72-c/IMG_3913.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-2604840960837114637</id><published>2007-06-20T18:30:00.000-07:00</published><updated>2007-06-20T19:21:28.251-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY6vtvbYI/AAAAAAAAAAk/sHK7dvlHgYg/s1600-h/IMG_3901.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078328558589275522" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY6vtvbYI/AAAAAAAAAAk/sHK7dvlHgYg/s320/IMG_3901.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7PtvbZI/AAAAAAAAAAs/q_fzKLw7NQY/s1600-h/IMG_3902.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078328567179210130" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7PtvbZI/AAAAAAAAAAs/q_fzKLw7NQY/s320/IMG_3902.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7ftvbaI/AAAAAAAAAA0/F4TuudVtVe4/s1600-h/IMG_3904.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078328571474177442" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7ftvbaI/AAAAAAAAAA0/F4TuudVtVe4/s320/IMG_3904.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7vtvbbI/AAAAAAAAAA8/vn5SDhoLpYw/s1600-h/IMG_3908.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078328575769144754" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7vtvbbI/AAAAAAAAAA8/vn5SDhoLpYw/s320/IMG_3908.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7_tvbcI/AAAAAAAAABE/EmkkD0zorWA/s1600-h/IMG_3910.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5078328580064112066" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY7_tvbcI/AAAAAAAAABE/EmkkD0zorWA/s320/IMG_3910.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;PICTURES OF &lt;em&gt;&lt;strong&gt;K 10 - NAM-ZIN&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; (DIEN BIEN) AND &lt;em&gt;&lt;strong&gt;SONG MA&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; (SON LA) LEPROSY VILLAGES OF WEST NORD VIET NAM.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-2604840960837114637?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/2604840960837114637/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=2604840960837114637' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2604840960837114637'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/2604840960837114637'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/06/pictures-of-k-10-nam-zin-dien-bien-and.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RnnY6vtvbYI/AAAAAAAAAAk/sHK7dvlHgYg/s72-c/IMG_3901.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8648600394215337333</id><published>2007-06-04T20:05:00.000-07:00</published><updated>2007-06-04T20:08:06.457-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;                                  &lt;span style="font-size:180%;"&gt;Chuyện Đời Tôi&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;                                                                                                           -Hiếu Ngọc-&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Xin chào các quý ông, quý bà, các cô dì và toàn thể các ân nhân và các bạn!&lt;br /&gt;Tôi là: Trần Văn Nhâm, sinh năm 1910 ở tỉnh Hưng Yên.&lt;br /&gt;Năm nay tôi đã 97 tuổi rồi. Tôi rất tự hào về tuổi tác của mình vì có thể nói tôi đẹp trai nhất Trại Phong Văn Môn này. Tôi đến trại Văn Môn năm 1965- khi Văn Môn còn là một trại nghèo nàn và toàn bộ là chuối. Văn Môn xưa và nay tuy có nhiều đổi thay nhưng hơi ấm tình thương yêu thì không bao giờ thay đổi và tôi thấy nó còn nhiều tình thương hơn nữa. Vì chúng tôi được nhận sự quan tâm của Ban Giám Đốc, của các Cha, các Thầy và các quý ân nhân.&lt;br /&gt;          Từ khi đến sống ở Văn Môn tôi thấy cuộc đời tôi như thay đổi hẳn. Tôi không còn cô đơn nữa. Tôi vui lăm vì tôi được nhà nước, ban giám đốc trại Văn Môn, các ân nhân giúp đỡ nên tôi thấy tôi thoải mái hơn, yêu sự sống hơn và thấy cuộc đời đẹp hơn.&lt;br /&gt;          Đứng ở mốc thời gian này, nhìn lại những biến cố đau khổ của cuộc đời. Tôi không khỏi bàng hoàng, chua xót và lo sợ. Có lúc tôi nghĩ nếu những người bệnh phong như tôi không có chỗ nương tựa, để sống thì không biết chúng tôi sẽ ra sao nữa? không hiểu rồi chúng tôi có còn sống trên cõi đời này để nhận sự quan tâm của mọi người không nữa. Nên khi kể lại cuộc đời mình tôi chỉ thấy chua xót và đắng cay.&lt;br /&gt;          Tôi sinh ra trong một gia đình rất nghèo tại Liên Khê-Khoái Châu tỉnh Hưng Yên. Gia đình tôi nghèo lắm lại đông con. Bố mẹ tôi được bốn anh chị em tôi. Nhà nghèo lại đông con nên cha mẹ tôi làm vịêc rất vất vả. Mà hồi ấy làm gì có ruộng mà trồng cấy, làm gì có gạo ăn, chỉ toàn củ chuối và khoai độn khổ lắm.&lt;br /&gt;          Vì nhà nghèo lại đói kém nên mẹ tôi sớm qua đời rồi hai chị và anh trai tôi cũng bỏ gia đình ra đi về cõi vĩnh hằng. Cực lắm anh chị ạ!&lt;br /&gt;          Bố tôi từ đó cũng suy sụp tinh tinh thần nhưng vẫn gắng gượng nuôi con, rau cháo qua ngày. Hai bố con tôi rắt nhau đi ăn xin, đi làm thuê để lấy cái gì đó nuốt vào bụng.&lt;br /&gt;          Thời gian cứ dần trôi qua, đến năm tôi 19 tuổi, tôi đã lập gia đình cùng với một cô gái cùng làng, sinh được bốn người con cũng hai trai, hai gái. Đẹp lắm đấy anh chị ạ! Vậy mà trong nạn đói đó đã mang đi của tôi người vợ trẻ và hai người con gái lớn. Sau ba năm thì cậu con trai thứ ba của tôi cũng qua đời vì không chịu được con đói khủng khiếp. Thật là đau khổ vì sao ông trời lại mang đi của tôi nhiều niềm yêu thương và người thân đến vậy. Tôi hận ông trời lắm! Gia đình tôi có sáu người giờ đây chỉ còn lại hai người: tôi và con trai út.&lt;br /&gt;          Nhưng cuộc đời của tôi không chỉ toàn niềm đau thương mà còn cộng thêm cả sự nghiệt ngã của bản thân mình. Sau lần đi tiêm tại bệnh viện huyện, tôi đã nhận được một tin sét đánh: Tôi đã bị hủi vì theo bác sỹ khám bệnh cho tôi thì tôi bị mất cảm giác vùng cánh tay và thế là họ bảo tôi là hủi. Nhục nhã lắm các anh chị ạ!&lt;br /&gt;          Hàng xóm biết chuyện họ xa lánh bố con tôi. Họ nhìn cha con tôi với một con mắt tò mò, lạnh nhạt và khinh dẻ. Tôi khổ tâm lắm. Tôi đã không ít lần nghĩ tới sự chết cho thoát khỏi nỗi đau này nhưng lại không thể vì tôi còn đứa con út là thằng Hào. Tôi không muốn con tôi bơ vơ trên cõi đời này.&lt;br /&gt;          Vậy là tiếp tục sống, làm thuê để nuôi con. Gà trống nuôi con cái cảnh ấy sao mà khổ vậy. Ăn đói, mặc rách, bị mọi người xa lánh, đánh đuổi. Hai cha con tôi không có nhà, chỉ ở tạm chỗ này chỗ nọ trong làng. Họ chê chúng tôi là thằng hủi, bố hủi thì chắc thằng con cũng hủi nên họ không cho về nhà vì nhà tôi đã bị đốt mất rồi vì dân làng cho đó là nơi con hủi sinh sống.&lt;br /&gt;          Đau lòng lắm, hai cha con tôi đi khất thực khắp nơi. Nghĩ tới  cảnh này mà tôi không cầm được nước mắt. Hai cha con cứ đi làm thuê vài tuần ở nơi khác xong lại về trú ngụ tại một túp lều nhỏ ngoài vườn hoang. Lắm lúc thằng Hào con tôi rét, ốm mà vào làng xin ăn mà họ cũng không cho. Mà tôi thấy con tôi đâu có tội.&lt;br /&gt;          Ở túp lều đó, mưa thì rột như ngoài trời, nắng chiếu xiên qua mái lều, gió lùa rét lắm nhưng hai cha con vẫn cố gắng che chở cho nhau. Đến năm con trai tôi lên mười tuổi, tôi cho con tôi đi học nhưng không ít lâu sau cháu phải bỏ học về nhà trong lúc khóc trông rất tội nghiệp. Tôi hỏi làm sao, cháu Hào nói: Chúng nó bảo con là con nhà hủi, chúng nó không cho con ngồi cùng bàn, chúng nó lại chêu con và đánh con nữa.&lt;br /&gt;          Con không muốn đi học nữa. Bố ơi! Con sợ chúng nó lắm! Bố ơi! Con có phải là con nhà hủi không?&lt;br /&gt;          Câu hỏi của con tôi làm tôi đau lòng không sao tả nổi, trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt, tôi thấy trời đất tối sầm và tôi ôm con tôi khóc òa lên. Tôi thấy số mình cay nghiệt quá, đau khổ quá.&lt;br /&gt;          Tôi và con tôi sống như thế trong nhiều năm, sau chúng tôi được trung tâm Y tế huyện Khóai Châu chỉ đường sang trại Văn Môn này.&lt;br /&gt;          Nghe họ nói thế, tôi đưa con tôi đi luôn, không còn muốn đứng thêm ở cái mảnh đất kinh tởm ấy một tí nào nữa.&lt;br /&gt;          Được sang Văn Môn, tâm hồn tôi tự nhiên thấy thoải mái, tin tưởng hơn. Năm 1965, tôi đã đặt chân vào vùng đất Mới-Vùng đất Văn Môn-trại Chuối-tuy Văn Môn nghèo lắm: nhà tranh, vách đất nhưng lại có tình người rất sâu đậm. Mọi người ở Văn Môn giúp đỡ tôi rất nhiều: các bác sỹ thì lo chữa bệnh cho tôi, các bệnh nhân ở đó thì chia sẻ, đồng cảm cùng với tôi nên tôi rất yên tâm.&lt;br /&gt;          Đến Văn Môn, tôi đã cho thằng út nhà của tôi cho một người ngoài trại nuôi khi đó nó đã 13 tuổi rồi. Thằng bé, nó ngoan lắm nên bố mẹ nuôi có cũng rất yêu quý nó và cho nó đi học.&lt;br /&gt;          Năm 17 tuổi, Thằng Hào con tôi đi lao động làm công nhân ở Quảng Ninh nên từ đó tôi sống một mình.&lt;br /&gt;          Sống ở Văn Môn vui cũng nhiều và buồn cũng nhiều lắm. Tôi buồn vì gai đình tôi, họ hàng nhà tôi không còn ai mà thăm tôi nữa, con trai thì đi làm xa, tôi cũng thấy bị mặc cảm vì bệnh tật: nhưng vui vì có được những người thực sự hiểu, cảm thông, chia sẻ và yêu thương mình.&lt;br /&gt;          Vui là vui lắm!&lt;br /&gt;          Cuộc sống dần dần trôi qua tại trại Văn Môn đầm ấm đó, giờ đây tôi đã gần 100 tuổi rồi. Đôi chân tôi đã bị cắt gần 10 năm nay vì bệnh, đôi mắt tôi nhìn không rõ lắm. Tuy có không đi lại được nhưng không vì thế mà tôi thấy buồn. Tôi thấy có nhiều lần, có những vị ân nhân còn tới tận giường tôi, bắt tay tôi, chụp ảnh tôi. Tôi rất vui. Nhưng vui nhất là đầu năm 2007, vừa rồi tôi đã được hai người cao tuổi tổ chức mừng thọ 100 tuổi cho tôi. Tôi phấn khởi lắm!&lt;br /&gt;          Thật sự, Văn Môn làm tôi hồi sinh. Tôi thấy mình sống lại trong một câu truyện cổ tích vậy.&lt;br /&gt;          Tuy trùng Han Sen có cắn xé tôi thế nào, tôi vẫn không thấy buồn mà tôi coi đó là một nỗi đau nhỏ của mình thôi. Tôi chỉ mong sẽ có thật nhiều các vị ân nhân đến đây thăm chúng tôi, chia sẻ bệnh tật với chúng tôi. Và chỉ mong sẽ không ai còn khinh dẻ, lạnh nhạt với chúng tôi- những người bệnh phong nữa!&lt;br /&gt;          Vâng, cuộc đời có thật nhiều cái to lớn, có giá trị nhưng tình yêu thương của mỗi người dành cho mỗi người-nhất là người phong cô đơn, xa lánh thì đó là một món quà vô giá. Cuộc đời sẽ sáng hơn nếu mỗi người trong chúng ta góp và đốt lên ngọn nến sáng cháy yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8648600394215337333?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8648600394215337333/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8648600394215337333' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8648600394215337333'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8648600394215337333'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/06/chuyn-i-ti-hiu-ngc-xin-cho-cc-qu-ng-qu_04.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-5667038824562068736</id><published>2007-06-04T19:14:00.000-07:00</published><updated>2007-06-04T19:27:22.800-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;span style="font-family:courier new;font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Ngày xửa...&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Ngày xửa, ngày xưa, tại một làng nọ thuộc Thái Bình, có một đôi vợ chồng nghèo tên là Nguyễn Thi và Nguyễn Ba. Hai vợ chồng này nghèo lắm lại sinh được 5 người con, nên vợ chồng Nguyên Ba phải nai lưng làm lụng để kiếm rau cháo nuôi con.&lt;br /&gt;Nhưng khi sức cạn, lực kiệt, gia đình sa sút nặng nề, bà Nguyên Thi lại có mang và sinh thêm được một người con gái.&lt;br /&gt;Vì gia đình quá nghèo nên không có tiền để làm mâm cơm tươm tất làm lễ đặt tên cho cô con gái. Bà Nguyên Thi buồn bã, khóc lóc. Nhưng ông Nguyên Ba vẫn cố gắng lạc quan hơn vợ. Ông an ủi: mình cứ yên tâm, các con lớn mình vẫn có thể nuôi được tuy có đói rách nên đứa bé này vợ chồng mình cũng sẽ cố nuôi dưỡng nó, mình yên tâm.&lt;br /&gt;Nhưng bà Nguyên Thi vẫn rất lo lắng:&lt;br /&gt;Nhà nghèo, tiền lại không có, không có ai nhận đỡ đầu cho con mình, ông ạ!&lt;br /&gt;Ông cười nói:&lt;br /&gt;Không sao! Ông trời đã sinh ra con gái chúng ta thì nó ắt có sự sống, ắt sẽ có người đỡ đầu trong lễ đặt tên cho con mình thôi. Hãy cứ để tôi đi tìm xem. Nếu ra đường tôi gặp ai, tôi sẽ mời người đó về nhà làm người đỡ đầu cho con gái mình.&lt;br /&gt;Nói rồi, đoạn ông ra khỏi nhà, toan đi tìm người mà ông mong muốn nhưng vì hôm đó trời lại mưa to, lạnh lẽo nên đi mãi mà không gặp ai cả. Đến khoảng xế chiều, ông gặp một người mặc quần áo đen đúa, đầu tóc xõa xợi. Ông đoán biết là mụ phù thủy xấu xa nên ông lẩn tránh, ông trốn vào một bụi cây gần đó.&lt;br /&gt;Sau đó ông lại xé rừng, băng suối đi tìm người đó. Trời tối sầm lại, mệt mỏi, đói kém, ông gục xuống bên một gốc cây to. Khi tỉnh lại ông gặp một vị thánh nhân tóc bạc, râu dài. Sau khi kể rõ đầu đuôi câu truyện, vị thành nhân đó đồng ý theo ông về nhà làm người đỡ đầu cho con gái ông.&lt;br /&gt;Vậy là cô bé được cha mẹ và thánh nhân đưa đến nhà thờ để làm lễ đặt tên.&lt;br /&gt;Đang trong lúc tất cả mọi người đặt tay chúc phúc cho cô bé Nguyên Hy thì có một tiếng cười lớn vang lên. Đó là mụ phù thủy xấu xa mụ cười nói ầm ĩ.&lt;br /&gt;Tại sao ? tại sao? khi gặp ta trên đường nhà ngươi lại không mời ta về dự trong lễ đặt tên của con bé này. Vậy ta sẽ cho nó một lời chúc: Chúc cho nó gặp thật nhiều khó khăn và bệnh tật đầy mình. Thật là một lời chúc độc ác.&lt;br /&gt;Còn vị thánh nhân, vị ấy cười hiền lành và đặt tay lên đầu cô bé Nguyên Hy mà nói:&lt;br /&gt;Ta sẽ ban cho con sự sống dài lâu, tuổi thọ dài lâu và sức mạnh ý chí để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.&lt;br /&gt;Nói xong, thánh nhân bỏ đi, lúc đó ông bà Nguyên Ba mới biết đó là vị thần ban tuổi thọ. Ông bà thầm cầu nguyện, cảm tạ vị thánh nhân đó. Còn cô bé Nguyên Hy lớn rất nhanh, rất ngoan và lanh lợi ông bà tuy ngày ngày chỉ lo cho các con ngày một bữa cháo loảng ăn cùng củ chuối nhưng các con ông bà lớn rất nhanh và rất ngoan.&lt;br /&gt;Năm Nguyên Hy 4 tuổi, ứng lời nguyền của mụ phù thủy nàng đã gặp một căn bệnh rất lạ: trên người xuất hiện những mụn, ổ loét to dần và có điểm sát, rất rát và véo không thấy đau.&lt;br /&gt;Thấy vậy ông bà Nguyên Ba sợ hãi, lo chạy hết thầy lang nọ đến thầy lang kia nhưng không đỡ.&lt;br /&gt;Dần dần vết loét đó lan dần xuống chân trái, lên đùi, lên má trông rất là sợ hãi.&lt;br /&gt;Nhưng bà Nguyên Thi vẫn lo chạy chữa nhưng tiền mất tật mang. Gia đình nhà cô bé Nguyên Hy đói nghèo lại đói nghèo thêm. Rồi trong nạn đói khủng khiếp, ông Nguyên Ba và các anh chị em của cô bé Nguyên Hy đều bị tử thần cướp đi chỉ còn lại có bà Nguyên Thi và cô con gái. Khi 17 tuổi trông cô nàng Nguyên Hy rất xinh đẹp nhưng ngặt một nỗi người nàng lại toàn những ổ loét đỏ tím trông rất đáng sợ rồi đôi bàn tay dần dần co rụt. Bà Nguyên Thi đau lòng lắm và cũng tuyệt vọng, ít lâu sau bà cũng qua đời. Nàng Nguyên Hy sống một mình, thui thủi, hàng xóm sợ hãi, xa lánh khiến nàng rất tiều tụy. Nàng phải sống chui lủi nay đây mai đó để tránh bọn quan binh nhà pháp. Bọn chúng chỉ cần nghe tin có người mắc bệnh nan y mà ngày đó là bệnh phong cho vào trại tụ tập và sau đó đêm chôn sống, rất là sợ hãi, nàng Nguyên Hy xin được đi Hà Nội nhưng không được và sau đó chốn sang Văn Môn-một nơi thắm tình đồng cảm. Nơi quy tụ những cảnh đời bất hạnh.&lt;br /&gt;Ở đó nàng Nguyên Hy như có thêm nghị lực để sông tiếp cuộc đời. Đến Văn Môn, nàng thấy tâm hồn được an ủi, được sống lại và hồi sinh mạnh mẽ. Tại đây, nàng được các thầy lang áo trắng chữa bệnh rất tận tình, rồi lại được các cô tiên xinh đẹp chăm sóc tân tình. Nàng còn trẻ, lại rất đoan trang, hiền hậu và tại mảnh đất Văn Môn ấy, nàng đã kết duyên cùng một chàng trai cùng cảnh ngộ như nàng. Cuộc sống rất hạnh phúc. Hai người đã có với nhau 4 người con nhưng do hoàn cảnh bệnh tật nên hai người đành phải sẵn lòng cho cả 4 người con của mình đi. Đau buồn lắm, nhưng biết làm sao được.&lt;br /&gt;“Tất cả vì tương lai con em” mà . Nàng Nguyên Hy nói với chồng như vậy.&lt;br /&gt;Cuôc sống êm đềm, hạnh phúc gia đình trôi đi nhanh. Chung sống đựoc 20 năm thì ông chồng nàng bỏ đi sang thế giới khác bỏ lại nàng bơ vơ một mình.&lt;br /&gt;Quả thật, hạnh phúc sẽ chẳng ở lại lâu với bất cứ ai và bất cứ người nào cả. Hạnh phúc- đau thương như đồng hành song song. Nhưng cũng từ đó bệnh tật của nàng lại đau tăng lên. Hai chân sưng tấy, đau đớn, đau không sao chịu nổi. Lắm khi đau quá nàng không sao ngủ được nàng ngồi than khóc một mình. Và lại bắt đầu nghĩ đến cái chết. Nàng đứng giữa hai người, một bên là mụ phù thủy với lời nguyền rủa cùng sự cùng sự tuyệt vọng tột cùng. Nhưng một bên là vị thần tốt bụng với những nụ cười dễ mến. Vị thần tốt bụng nói.&lt;br /&gt;“Con người sinh ra trên đời để sống, để yêu thương và để chia sẻ sự chết có thể đưa con người đi bất cứ lúc nào. Đó là quy luật.&lt;br /&gt;Nhưng bản chất con người thì phải biết vượt qua nghịch cảnh, đối diện với chết chóc và đau đớn tuyệt vọng. Còn có thể nghĩ đến cái chết vì bệnh tật làm con người đau khổ. Nhưng con hãy mỉn cười với khó khăn, đau đớn để chiến thắng nỗi đau và để yêu thương” .&lt;br /&gt;Lời nói thật giản dị của vị thần đó nhưng lại là động lực để nàng Nguyên Hy sống tiếp cuộc đời còn lại.&lt;br /&gt;Tuy vì căn bệnh phong cùi đã cướp đi của nàng nhiều thứ như chồng nàng, chân tay, thể xác nàng nhưng Văn Môn lại đem lại cho nàng sự trẻ lại, sức sống trong tâm hồn đau khổ của nàng.&lt;br /&gt;Hơn nửa thế kỷ sống ở vùng đất Văn Môn, đã trải qua nhiều sóng gío của cuộc đời, nàng Nguyên Hy giờ đây đã trở thành một bà lão 83 tuổi, cụt hai chân, 2 tay, đôi mắt mù lòa rồi nhưng tôi vẫn nhận thấy trong bà sự trẻ trung, lạc quan của một tâm hồn. Cuộc sống với nhiều thăng trầm, hỗn độn cùng nhiều thử thách khiến cho con người rơi vào vòng xoáy luẩn quẩn nhưng cuộc đời cũng là một trang nhật ký tâm hồn rất bổ ích.&lt;br /&gt;Với bà Hy giờ này, chuyện cũ như để lại trong bà một nỗi ám ảnh ghê gớm cùng nỗi đau về thể xác vì bị trùng Han Sen cấu xé nhưng đổi lại bà có thêm tình yêu vào cuộc sống.&lt;br /&gt;Có đôi lúc, ở trong nhà tập thể, bà không khỏi có những ý nghĩ quẩn quanh, tủi hận khi nhìn thấy những người xung quanh bà nằm đó vật vã, kêu la mà cũng có người nằm như một khúc gỗ. Bà sợ lắm ! bà nói:&lt;br /&gt;“Tôi rất sợ vì ngày lại ngày đôi mắt tôi ngày càng mờ đi, chân tay vẫn đau đớn, rúc rỉa, lúc đó tôi không khỏi nghĩ đến cái chết vì tôi muốn Chúa đưa tôi về sớm để khỏi phải chịu cảnh khổ đau như thế. Giờ đây, tôi chỉ có thể ngồi trên giường chứ đâu có thể làm được gì. Trông thế gian mờ mờ, ảo ảo. Tôi cũng rất là buồn. Nhưng cũng tạ ơn Chúa vì Chúa còn cho tôi sự quan tâm chăm sóc qua gia đình qua các ân nhân trong nước cũng như ngoài nước, qua cơ quan ban giám đốc khu điều trị Phong-Da liễu Văn Môn rồi qua tất cả mọi người.&lt;br /&gt;Tôi tự hào khi được sống ở Văn Môn vì Văn Môn và bạn bè của Văn Môn đem đến cho tôi và những người bệnh tật niềm tin vào sự sống. Xin cám ơn tất cả”.&lt;br /&gt;Vâng! Có thể nói rằng, trong đời không ai đau khổ suốt đời mà cũng không ai hạnh phúc suốt đời cả. Nhưng cuộc sống cộng đồng với sự chia sẻ sâu sắc thì tôi chắc hẳn trên đời này sẽ không có ai thấy mình cô đơn và đau khổ cả.&lt;br /&gt;Xin quý vị và mọi người hãy cho những người bệnh tật, khó khăn một chút “Yêu Thương”!!! &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Hiếu Ngọc&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-5667038824562068736?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/5667038824562068736/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=5667038824562068736' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5667038824562068736'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/5667038824562068736'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/06/ngy-xa.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-3858514089919002903</id><published>2007-05-22T05:18:00.000-07:00</published><updated>2007-05-22T05:27:54.756-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLhByNG8QI/AAAAAAAAAAM/KCCgOT8N0hg/s1600-h/IMG_3804.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5067359951518101762" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLhByNG8QI/AAAAAAAAAAM/KCCgOT8N0hg/s320/IMG_3804.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;BÙI THỊ HIẾU NGỌC 21 TUỔI&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;TRẠI PHONG VĂN MÔN-THÁI BÌNH&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;VŨ VĂN - VŨ THƯ - THÁI BÌNH, VIỆT NAM&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-3858514089919002903?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/3858514089919002903/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=3858514089919002903' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3858514089919002903'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/3858514089919002903'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/05/bi-th-hiu-ngc-21-tui-tri-phong-vn-mn.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLhByNG8QI/AAAAAAAAAAM/KCCgOT8N0hg/s72-c/IMG_3804.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-8676710042456641108</id><published>2007-05-22T02:05:00.000-07:00</published><updated>2007-05-22T05:41:52.320-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLk5SNG8RI/AAAAAAAAAAU/qxDe4xV00Fk/s1600-h/b+(18).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5067364203535724818" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLk5SNG8RI/AAAAAAAAAAU/qxDe4xV00Fk/s320/b+(18).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;CHUYỆN CỔ TÍCH VĂN MÔN&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:courier new;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="left"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;-Hiếu Ngọc-&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:courier new;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ngày nảy, ngày nay, khi mà không gian và thời gian có tên có tuổi, có số chữ hẳn hoi thật là hay.&lt;br /&gt;Tại một vương quốc nhỏ có tên là Hải Dương có một hoàng tử tên và Văn Rít, người rất khôi ngô tuấn tú lại rất giàu lòng yêu nước. Chàng đã tham gia vào đội du kích để bảo vệ vương quốc hùng vĩ Việt Nam yêu dấu của mình, chống lại bọn giặc cỏ đang nhăm nhe xâm chiếm vương quốc Việt Nam yêu dấu. Có thể nói chàng là một người rất nghĩa hiệp và rất tốt bụng. Ai ai trong tiểu vương quốc cũng yêu mến chàng và chàng trở nên tâm điểm sự chú ý của các thiếu nữ trong kinh thành Hải Dương.&lt;br /&gt;Vị hoàng tử của chúng ta đã thành hôn với một vị cô nương rất xinh đẹp và sinh ra 2 người con rất đẹp và rất kháu khỉnh. Cuộc sống hạnh phúc những tưởng là được ở lâu cùng chàng Văn Rít nhưng đến một ngày nọ trong thành xuất hiện một mụ phù thủy-mụ ta rất độc ác, gớm ghiếc bởi mụ là kẻ bẩn thỉu, bệnh tật và chuyên mạng đến cho loài người căn bệnh đáng kinh tởm: lở loét, cụt cò và mất cảm giác. Mọi người rất căm ghét mụ và họ gọi mụ là Han Sen.&lt;br /&gt;Mụ Han Sen rất độc ác, mụ đã chọn chàng Rít làm vật thí nghiệm, truyền bệnh của mình. Vậy là mọi thứ với chàng Rít đã trở nên rỗng tuyếch vì không có gia đình, vợ bỏ, con khiếp sợ, hàng xóm xa lánh. Cuộc sống trở nên vô nghĩa “sống không bằng chết”.&lt;br /&gt;Vì bị lở loét, chân tay mất hết cảm giác, bị xa lánh làm cho chàng Rít buồn bã, khóc lóc và lang thang, sống vất vưởng bờ bụi. Vì nguyền ác độc của mụ Han Sen mà một chàng hoàng tử hiền hậu, đáng mến như chàng Rít trở thành một lão “khọm già”, một “con quỷ không nhà”.&lt;br /&gt;Căn bệnh quái dị đó đã làm cho chàng tiều tụy, khô héo. Cuộc sống lang thang, vất vả bị xa lánh của chàng kéo dài vài năm cho đến khi chàng lạc bước tới một vùng “Đất hứa”. Nơi đó chàng được chăm sóc bởi những nàng tiên áo trắng hiền hậu. Và khi đến vùng “Đất hứa” này chàng đã 37 tuổi rồi: Mắt mờ, lở loét, …thật bất hạnh.&lt;br /&gt;Và thời gian lúc đó có tên là 1953-1954.&lt;br /&gt;Cũng cùng cảnh ngộ như thế, tại tiểu vương quốc Nam Định, tại vùng ven Hải Hậu, có nàng Nguyên Mai rất xinh đẹp, đôi mắt nàng tròn, đen và lấp lánh như những vì sao đêm. Tính nết và nụ cười của nàng làm say đắm bao tràng trai. Vì nhà nghèo nên nàng phải lập gia đình sớm năm nàng 17 tuổi-cái tuổi đẹp nhất. Hạnh phúc đã gõ cửa nhà nàng. Sự xung túc và may mắn, hiền dịu của nàng cũng làm cho bao kẻ phải ghen ghét trong đó có mụ Hủi-một mụ đàn bà xấu xa, bẩn thỉu và bị mọi người xa lánh-mụ ghen ghét với sự hạnh phúc của nàng, mụ đã nổi lòng thèm muốn có được sự may mắn đó của nàng nhưng đó chỉ là sự viển vông, vô vị vì mụ chăng bao giờ mụ có được một việc thiện gì hay được mọi người chấp nhân. Nên mụ đã thịnh lộ, chua cay nguyền rủa nàng Mai: “Ta sẽ nguyền rủa cho ngươi sẽ phải chịu cành ngộ như ta, ta sẽ làm cho ngươi bị chồng con ruồng rẫy, làng xóm hắt hủi xa lánh như ta”. Rồi mụ cười khoái trí.&lt;br /&gt;Thật khổ cho nàng Mai tốt bụng, từ khi mụ bị hủi nguyền rủa, nàng lúc gặp phải những bất hạnh trong cuộc sống gia đình. Rồi đôi bàn tay nàng dần dần rụt lại, không cảm giác. Người nàng dần dần đau nhói…Nàng hoảng hốt, xấu hổ, than khóc. Nàng dấu cả chồng con hàng xóm nhưng không thể dấu được lâu. Nàng bị chồng con phát hiện, họ sợ hãi, đuổi nàng ra khỏi nhà mặc cho nàng van nài thảm thiết.&lt;br /&gt;Từ đây, cuộc đời nàng Mai sang một trang mới, từ một cô tấm hiền lành trở nên một cô hồn bơ vơ.&lt;br /&gt;Nàng đi lang thang mặc cho người đời xì xèo, khiếp sợ, chửi bới. Càng ngày bàn tay nàng càng rụt lại không sao ruỗi ra được, chân đau và trở nên cất cần, thật là khổ đau.&lt;br /&gt;Cho đến năm 1955, nàng đã tới được một vùng “Đất mới”, một vùng đất đem lại sự hồi sinh cho cuộc đời nàng.&lt;br /&gt;Các bạn có biết vùng đất mà tôi muốn nói đến là một nơi nào không ạ? Đó chính là vùng đất&lt;br /&gt;Văn Môn thuộc tiểu vương quốc Thái Bình Văn Môn-nơi chứa đựng yêu thương, đồng cảm và là hơi thở mới cho những kiếp người như chàng Rít, nàng Mai.&lt;br /&gt;Tại vùng đất Văn Môn này, chàng Rít, nàng Mai và rất nhiều những người cùng cảnh ngộ được yêu thương, chăm sóc, sẻ chia bởi những bà tiên áo trắng.&lt;br /&gt;Và cũng chính nơi đây, tình yêu giữa chàng Rít và nàng Mai đã đơm hoa kết trái. Nàng Mai quyết định đến với chàng Rít vì tình thương yêu, đồng cảm giữa những người cùng cảnh ngộ. Vậy là hạnh phúc một lần nữa lại gõ cửa nhà họ.&lt;br /&gt;Tình yêu ấy đã làm mọi người xung quanh chàng và nàng thán phục và cũng là tin sét đánh đối với mụ Hủi. Mụ bực tức, sôi sục, điên lên mà gầm thét. Mụ nghiến răng kèn kẹt, mụ tiếp tục nguyền rủa nàng Mai.&lt;br /&gt;“không có kẻ nào có thể thoát khỏi lời nguyền rủa của ta. Nhà ngươi…nhà ngươi…Ta sẽ nguyền cho nhà ngươi sẽ gặp nhiều bất công, đau khổ trong cuộc sống gia đình. Ta sẽ làm cho chồng nhà ngươi bệnh sẽ nặng hơn để tuyệt vọng. Nhưng nhà ngươi cũng có thể vượt được qua lời nguyền của ta trừ phi…”.&lt;br /&gt;Các bạn biết không? ở đời này không có điều gì, hạnh phúc nào là bền vững mãi mãi cả.&lt;br /&gt;Qua mười năm năm chung sống, nàng Mai và chàng Rít giờ đây đã trở thành những bậc trung niên rồi! Và giờ đây cả hai đã nên nên bà hết rồi. Nhưng đó cùng là khoảng thời gian đau đớn khi bà Mai nhân ra bệnh tình của ông Rít càng trở nên trầm trọng: đôi bàn tay ông trở nên lở loé, mất đốt, ngón không ra ngón, tay không ra tay. Lại thêm đôi mắt mờ và đôi chân không cử động được.&lt;br /&gt;Bà đau khổ quá nhưng bà vẫn yêu thương ông, chung tay giúp ông trong sinh hoạt, bà nấu cơm, giặt giũ quần áo, chu toàn chức năng làm vợ của mình.&lt;br /&gt;Cuộc sống và công việc vì thế trôi qua.&lt;br /&gt;Hai mươi năm rồi ba mươi năm trôi qua, ông Rít giờ đây như một khúc gỗ nằm bất động trên giường bệnh, đôi tay ông rụt hẳn ngón, đôi chân ông không còn nữa vì đã bị cắt đi để đảm bảo tính mạng, đôi mắt mở chừng chừng nhưng vô cảm. Ông không còn biết gì nữa. Cả người vợ đã chung sống với ông bao năm ông cũng không biết.&lt;br /&gt;Bà nhìn ông mà lòng đau thắt lại, nước mắt lưng chòng, bà đau khổ tuyệt vọng, đã không ít lần bà muốn bỏ đi, bỏ ông để cho đỡ khổ nhưng bà không thể vì ông ấy là chồng bà, là người đồng cam cộng khổ, chia sẻ cùng bà bao nhiêu năm. Bà lại không đành lòng.&lt;br /&gt;Bà lại tiếp tục phục vụ ông, chăm sóc ông như ngày nào. Mà như bà tâm sự càng ngày bà càng yêu ông hơn. Chính tình yêu đã đem lại cho bà Mai cái nghị lực phi thường ấy. Có những đêm ông bệnh, bà thức cả đêm để chăm ông. Bà lo lắng sợ hãi vì sợ mất ông, bà buồn và bà chỉ biết khóc. Nỗi đau như tăng dần lên theo năm tháng nhưng đồng hành với nó là tình yêu thương, đồng cảm, tình vợ chồng…&lt;br /&gt;Hai ông bà sống với nhau nhưng không có một người con nào nên lúc ôm đau không biết cậy nhờ vào ai. Nhưng do hai ông bà ăn ở nên cũng được sự giúp đỡ của những người phong cùng cảnh ngộ và nhất là sự quan tâm chăm sóc, điều trị của ông vua và các đại thần cùng các nàng tiên áo trắng.&lt;br /&gt;Gánh nặng cũng vơi đi một nửa. Nhưng trong thâm tâm bà Mai vẫn còn nặng trĩu và bà đã may mắn gặp ông bụt- người rất yêu thương loài người và thường xuyên giúp đỡ người hiền lành-ông Bụt đó đã cho bà một điều ước: bà sẽ được sống thật lâu, mạnh khỏe và tràn trề tình yêu với mọi người nhất là nghị lực để vượt qua khó khăn để phục vụ ông đến lúc ông qua đời.&lt;br /&gt;Đó cũng là một món quà quý giá mà bà Mai nhận được từ ông Bụt. Bà rất vui sướng.&lt;br /&gt;Còn nói đến mụ Han Sen và mụ hủi, do bị người đời nguyền rủa và bị những vị thần tốt trong vùng đất Văn Môn cảm hóa nên tốt đẹp.&lt;br /&gt;Giờ đây 2 mụ cũng được các nàng tiên áo trắng chăm sóc, yêu thương nên hai mụ cũng trở thành người tốt bụng. Hai mụ nguyện chung sống với loài người một cách hòa bình, mụ Han Sen nói:&lt;br /&gt;“Tôi biết chúng tôi là những kẻ xấu xa, tàn ác. Xin mọi người hãy tha thứ cho chúng tôi. Chúng tôi làm nhiều điều bất nhân nhưng chúng tôi cũng biết sợ. Chúng tôi sợ sức mạnh tình yêu thương, đồng cảm, chia sẻ bệnh tật, nghèo nàn cho nhau. Chúng tôi bị thu phục bởi sức mạnh của tình yêu và lòng nhân nghĩa”.&lt;br /&gt;Thế đấy các bạn ạ! cổ tích là một truyện hư cấu nhưng lại đem lại cho con người ta niềm tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn: Hoàng tử sẽ lấy công chúa và họ sẽ sống với nhau hạnh phúc suốt đời, người hiền sẽ gặp lành kẻ ác sẽ bị tiêu diệt.&lt;br /&gt;Chuyện cổ tích Văn Môn mà tôi kể cho các bạn nghe trên đay là một câu truyện hết sức có thật. Và hai nhân vật ông Rít và bà Mai đã bước sang cái tuổi “thât thập cổ lai hy” rồi nhưng tôi vẫn nhận thấy ở những con người làng phong Văn Môn quê tôi niềm tin vào cuộc sống.&lt;br /&gt;“Họ vẫn ngày ngày ăn cơm, đọc báo chia sẻ với nhau những câu chuyện đời thường. Tâm sự với nhau về số phận mình nhưng cũng dành cho nhau nhũng nụ cười thật ấm lòng”.&lt;br /&gt;Xin hãy đến với Văn Môn để nghe tôi kể những câu chuyện cổ tích ngày nay hết sức thật và đầy cảm động về những người bệnh có số phận hẩm hiu, đau đớn nhưng vẫn gồng mình lên hàng ngày để sống và yêu thương&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-8676710042456641108?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/8676710042456641108/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=8676710042456641108' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8676710042456641108'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/8676710042456641108'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/05/chuyn-c-tch-vn-mn-hiu-ngc-ngy-ny-ngy.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLk5SNG8RI/AAAAAAAAAAU/qxDe4xV00Fk/s72-c/b+(18).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7580304104159232296.post-372658058936975633</id><published>2007-05-22T01:42:00.000-07:00</published><updated>2007-05-22T05:45:16.951-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLlySNG8SI/AAAAAAAAAAc/3qXYgwikLH8/s1600-h/b+(33).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5067365182788268322" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLlySNG8SI/AAAAAAAAAAc/3qXYgwikLH8/s320/b+(33).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;CHÀNG HỦI TO&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ngày xửa, ngày xưa, tại kinh đô Thăng Long tráng lệ, có một gia đình phú ông rất hạnh phúc. Phú ông có hai người con trai là Chàng Phùng và Chàng Du. Chàng Du còn nhỉ nên rất nghịch ngợm, chơi bời còn Chàng Phùng lại rất chịu khó rùi mài kinh sử, hiểu biết lẽ đời. Chàng ta rất lễ phép, đối đáp lại tinh khôn và rất đúng mực nên phú ông rất đỗi thương yêu.&lt;br /&gt;Chàng Phùng sinh trưởng trong một gia đình khá giả, ăn uống rất đầy đủ nên chàng lớn rất nhanh, rất chững chạc lại hiền lành nên mọi người trong thành rất yêu quý chàng.&lt;br /&gt;Nhưng vào năm chàng 13 tuổi, có một biến cố đã xảy ra, một con quỷ kinh tởm đã hóa phép làm cho chàng trở nên vô cảm, mất cảm giác, trên người chàng xuất hiện những vết lở loét nhỏ bằng đồng xu nhưng chàng vẫn không để ý gì lắm vì cho đó là một vài vết sẹo, thương tích nhỏ rồi sẽ khỏi. Chàng lập gia đình lúc 19 tuổi với một vị tiểu thư khác sinh đẹp tại kinh kỳ và có một cô con gái nhỏ. Hạnh phúc với chàng thật là đẹp: vợ hiền, con đẹp khôn nhưng cũng theo thời gian vết loét đó cứ to dần lên, lan rộng ra, khiến cho người ngợm chàng trai to lớn bỗng trở nên xù xì, chỗ đỏ, chỗ trắng ra trông rất tởm.&lt;br /&gt;Vợ chàng sợ hãi không dám ăn chung, ở chung với chàng nữa. Chàng lại cô lập. Ngồi ăn cơm một mình, chàng buồn lắm, đám gia nô nhà chàng nhìn chàng sợ hãi, họ lánh xa chàng.&lt;br /&gt;Rồi một lần, có một đám binh lính qua nhà chàng nghỉ chân tạm, trong số đó có một người là thầy lang, sau khi chia sẻ cùng vị thầy lang về bệnh tình của mình, vị thầy lang đó cho biết chàng đang bị hủi-nghe cái tin đó mà chàng như rơi ngay vào hố sâu của tuyệt vọng: đôi mắt chàng tự nhiên tối sầm lại, như mọi thứ vụt tắt trước măt chàng, chàng khóc, khóc dữ dội vì thấy mình bị một căn bệnh quái ác đến như vậy.&lt;br /&gt;Ngay sau khi biết tin chàng Phùng bị bệnh hủi, có thể lây rất nhanh nên mọi người sợ hãi, đoàn binh lính vội bỏ đi ngay còn vợ con chàng thì bỏ về quê của cha mẹ đẻ.&lt;br /&gt;Phú ông-cha đẻ chàng cũng buồn sầu rồi chết, gia đình ông tan nát. Giam mình trong hố sâu của nhục nhã, ê chề, của đau đớn tuyệt vọng chàng phùng chỉ biết khóc và tự than thân trách phận. Chàng căm phẫn ông trời vì không thương chàng một cảnh đời chớ trêu như vậy. Chàng ghen với các chàng trai tráng xung quanh chàng vì sao họ rạng ngời, hạnh phúc như vậy còn chàng thì…&lt;br /&gt;Nỗi đau như tiếp nỗi đau, chàng giam mình trong bốn bức tường giá lạnh mà khóc mà tự mặc cảm với bản thân mình. Thế giới xung quanh chàng như tối đen lại, xám xịt và đầy u ám.&lt;br /&gt;Còn ngoài kia con quỷ kinh tởm vẫn đang từng ngày làm mưa làm gió trên đầu chàng. Hắn cười đắc trí.&lt;br /&gt;“Cuộc sống đối với ta là một vương quốc-vương quốc của bệnh tật, u buồn và tuyệt vọng. Ta sẽ cho ngươi sống một cuộc sống trong cô đơn và mặc cảm đến chết mới thôi. Ha Ha…”&lt;br /&gt;Sau bao ngày chìm trong đau buồn và mặc cảm, chàng Phùng của chúng ta đã mở cửa, bước ra ngoài, chấp nhận lấy số phận đau thương của mình nhưng cũng từ đó đôi mắt chàng đã mờ đi và đục dần vì bao ngày than khóc. Chàng có thân người vạm vỡ, to lớn nên mọi người trong thành gọi chàng là “Chàng hủi to”.&lt;br /&gt;Được một vị tiên ông giúp đỡ, chàng hủi to của chúng ta đã vượt qua khỏi mặc cảm tuyệt vọng. Và sau đó chàng hủi to được tiên ông đưa đến một vùng đất rất lạ-nơi đó có rất nhiều người mắc bệnh hủi như chàng, nhưng ở đó chàng cũng không thấy hạnh phúc. Chàng đã quay về gia đình để chia tay vợ trẻ vì chàng hủi to không muốn vợ trẻ của mình phải khổ sở nên chàng đã chọn giải pháp giải thoát cho nàng để nàng có thể tiếp làm những gì nàng thích mà không phải vấp phải rào cản nào: xong việc, chàng quay về vùng đất đó để sống, chàng hủi to cố gắng quyên đi những mặc cảm, sự xa lánh của mọi người nhưng không thể: chàng lại khóc, tiên ông lại hiện ra với chàng.&lt;br /&gt;Này con ta biết vì sao con lại khóc. Vậy con muốn đi đâu ?&lt;br /&gt;Chàng hủi to nước mắt lưng chòng, chàng thưa:&lt;br /&gt;Con muốn đi tới một vùng đất thật xa, xa nơi này để con khỏi phải nghe những lời xì xào, bàn tán và xa con quỷ kinh tởm kia. Nó cứ theo dõi con, làm con khổ. Con không sao chịu nổi.&lt;br /&gt;Vậy là chàng hủi to lại được tiên ông đưa đến một vùng đất mới có tên là Văn Môn-một nơi làm người hủi như chàng nhưng họ biết yêu thương và bao bọc lẫn nhau. Điều này làm cho chàng hủi to rất ấm lòng lại thêm sự yêu thương, chăm sóc của các nàng tiên áo trắng mà chàng hủi to như sống lại, như hồi sinh. Chàng cảm nhận thật hạnh phúc.&lt;br /&gt;Ở Văn Môn, chàng cảm thấy như mình đang được hồi sinh, sống năng động và vui vẻ hơn rất nhiều. Một lần, chàng đang ngồi trên giường bệnh thì con quỷ kinh tởm xuất hiện, nó nói:&lt;br /&gt;Thằng kia không ngờ mày lại vượt qua được sự giằng xé đến nghiệt ngã của tình cảm và của bệnh tật đến như thế. Tao rất khâm phục mày, mày rất xứng đáng là một người được ta yêu quý. Ta sẽ bỏ lời nguyền của ta đối với ngươi. Ta ước gì ta cũng có thể được ở vào địa vị như ngươi để mà được yêu thương như ngươi vậy. Không ngờ một quốc vương của loài quỷ như ta lại bị khuất phục bởi tình yêu và sự can đảm. Thật là một tình yêu có phép lạ. Ta sẽ từ bỏ, ta sẽ từ bỏ thôi…&lt;br /&gt;Rồi con quỷ kinh tởm đó biến mất và từ đấy chàng hủi to không còn nhìn thấy con quỷ đó nữa.&lt;br /&gt;Ở một vùng đất mới, được sự quan tâm rất gần gũi của các cô tiên áo trắng và sự đồng cảm cả những người đồng cảnh ngộ. Chàng hủi to như quên hẳn những nỗi đau giằng xé trong thể xác và tâm hồn của chàng chàng say sưa trong tình yêu và hạnh phúc. Với chàng, tình yêu là một động lực khiến chàng sống vui, sống tốt và sống có ích hơn.&lt;br /&gt;Chàng thường đọc cho các bạn đồng cảnh ngộ như mình một bài thơ-một phương châm sống để chàng sống tốt hơn. Bài thơ của nhà sư Thượng tọa Thích Chân Phương-một tiên ông của những mảnh đời bất hạnh.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Gặp nhau ta hãy cứ vui&lt;br /&gt;chuyện đời như nước chảy hoa trôi&lt;br /&gt;lợi danh như đám mây chìm nổi&lt;br /&gt;chỉ có tình thương để lại đời”&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Sẵn có tài văn chương, chàng hủi to bắt đầu cắt nghĩa cho những người xung quanh hiểu về bài thơ mà cũng như khẳng định với mọi người về tình yêu và niềm hạnh phúc khi những người đau khổ, hoạn nạn có được những người đồng cảm đưa tay giúp đỡ. Đưa tay kéo những mảnh đời, những tâm hồn đau khổ ra khỏi bùn lầy của tuyệt vọng và mặc cảm. Chàng hủi to nói:&lt;br /&gt;“Dù chúng ta-những người bệnh phong-có đau đớn về thể xác vì bị trùng Han Sen cắn xé, bị những nỗi đau về tinh thần vô cùng ghê gớm nhưng khi gặp “bạn”-những người bạn lớn thì hãy cứ nén lòng lại, vì gặp bạn thì phải vui, phải cười. Ở đời, nhiều chuyện đến rồi đi cả vui lẫn buồn, cả đau đớn và mặc cảm sẽ qua đi, sẽ trôi đi như bông hoa giữa dòng nước. Hoa gặp sóng yên thì tôt tươi an toàn như những mảnh đời những người phong gặp được những người tốt, những mái nhà tình thương, che trở như Văn Môn vậy. Còn khi gặp bão tố phong ba, hoa sẽ tan nát giống như những anh em cùng cảnh ngộ chúng ta, bị xã hội xa lánh, kinh tởm, họ bị chôn sống, bị buông sông, thật tội nghiệp!!!” chàng nói và chàng lại khóc, rồi những người xung quanh chàng cũng khóc, họ khóc cho số phận mình và khóc cho những người xấu số. Rồi chàng hủi to lại nói tiếp:&lt;br /&gt;“Ở đời lợi danh, tiền bạc đều là hư vô bởi nó có rồi sẽ mất đi, không thể làm được điều gì. Nhưng chỉ có tình yêu, tình yêu để lại muôn đời”. Ông nói:&lt;br /&gt;“Chỉ vì yêu thương chúng sinh mà Đức Chúa Trời đã ban con một mình xuống thế, làm người, chịu nạn chịu chết trên cây thánh giá mà cứu chuộc tội cho thiên hạ. Hay Phật thích ca chỉ thấy cảnh sinh linh tội lỗi, lầm than, trụy lạc, mà đã từ bỏ thân phận làm một chàng hoàng tử giàu sang phú quý đi tu để siêu sinh tịnh độ cho nhân thế ”.&lt;br /&gt;Họ là những tấm gương suốt đời yêu thương, dám xả thân vì đồng loại. Họ thật là cao cả.&lt;br /&gt;Nhưng chính khi chàng hủi to và đồng bạn đồng cảnh ngộ với chàng cũng đã gặp thấy tình yêu từ những ân nhân, những quý việt kiều ở các quý quốc bên cạnh đến thăm hỏi, sẻ chia giúp đỡ họ. Chàng hủi to rất hạnh phúc và lấy đó làm phương châm sống cho cuộc đời mình. Chàng sống ở Văn Môn rất vui và hạnh phúc dù cho căn bệnh hoành hành gây đau đớn.&lt;br /&gt;Tháng tháng trôi qua, chàng hủi to giờ đây đã trở thành một ông Phùng-một ông hủi to rất lạc quan và yêu đời.&lt;br /&gt;Năm ông 66 tuổi, ông đã bị phẫu thuật cắt đi đôi chân vì loét ổ gà. Ông cũng buồn lắm nhưng biết làm sao được, bệnh tật mà !&lt;br /&gt;Ông hủi to giờ đây đã già rồi, hai bàn tay không còn lành lặn nữa: mất hết ngón tay, đôi bàn chân và hai ống chân không còn, ông phải đi bằng đôi chân giả-món quà của ông tiên đáng kinh dành cho tất cả những ai bị cắt đi đôi chân như ông.&lt;br /&gt;Có nhiều lần ông đau đớn vì vết thương thể xác và nghe tin cô con gái sợ ông, không dám xuống và thằng cháu ngoại ông bị con qủy cần sa cám dỗ. Ông đau buồn lắm ! Nhưng ông tin vào đấng Tình Yêu-Đấng mà ông sẽ nguyện tôn thờ suốt cuộc đời này. Vì ông tin rằng và nhận thấy được vị thần Tình Yêu đó ở trong mỗi người xung quanh, trong những tông đồ mà ngài sai đến với ông hủi to và với những người cùng cảnh như ông Hủi to.&lt;br /&gt;Các bạn ạ!&lt;br /&gt;Không phải là không thể vượt qua được thử thách khó khăn của cuộc sống. Nếu chúng ta không có lòng tin thì một chuyện nhỏ cũng không thể vượt qua được. Nhưng nếu chúng ta vững lòng tin thì sẽ không có trở ngại nào không thể vượt qua được. Giống như nhân vật chàng hủi to-chàng Phùng-nhân vật chính trong chuyện-một cuộc đời tuy đau khổ, tuyệt vọng nhưng phải biết vươn lên, đương đầu và hạ gục nó. Họ tin vào sức mạnh của tình yêu và sự cảm thông của đồng loại dành cho họ. Và những người đau khổ đó đã sống và chiến thắng bệnh tật được là vì tình yêu.&lt;br /&gt;Vầng, tình yêu là động lực đem lại sự sống đến cho những tâm hồn héo úa. Vậy bạn và tôi có suy nghĩ gì về điếu này. Có bao giờ bạn nghĩ. Mình có thể làm gì cho những người xung quanh các bạn nhất là những người cùng khổ chưa ?&lt;br /&gt;Nếu có, bạn sẽ làm gì ?&lt;br /&gt;Hy vọng bạn sẽ cho họ một tình yêu dù nhỏ. Các bạn nhé&lt;/span&gt; !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hiếu Ngọc - Văn Môn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7580304104159232296-372658058936975633?l=vanmonngoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/feeds/372658058936975633/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7580304104159232296&amp;postID=372658058936975633' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/372658058936975633'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7580304104159232296/posts/default/372658058936975633'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanmonngoc.blogspot.com/2007/05/chng-hi-to-ngy-xa-ngy-xa-ti-kinh-thng.html' title=''/><author><name>phaolothien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08429769864222922636</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_BbUu8Xl-pFk/RlLlySNG8SI/AAAAAAAAAAc/3qXYgwikLH8/s72-c/b+(33).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
