Thursday, November 11, 2010

Saturday, November 6, 2010

Monday, October 18, 2010

MẸ ! CON CẢM ƠN MẸ !

Mẹ kính yêu !
Có lẽ con phải nói câu : " Con cảm ơn mẹ " đã từ lâu lắm rồi! Vậy mà cho đến bây giờ con vẫn chưa bao giờ nói câu ấy với mẹ . Con thật lòng xin lỗi mẹ và cám ơn mẹ nhiều lắm.
Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau rồi sinh ra con, nuôi nấng và chăm sóc con từng ngày.
Con cám ơn mẹ đã chịu bao đau khổ, hi sinh, vất vả suốt đời vì con. Dù cho con chưa bao giờ nói câu cảm ơn đến mẹ nhưng trong thâm tâm con, con luôn cảm ơn mẹ.
Từ khi mang thai con, mẹ đã vất vả. Từ khi sinh ra con mẹ còn vất vả hơn nữa để lo lắng, chăm sóc, dạy dỗ con nên người. Con biết đã nhiều đêm, mẹ thức trắng vì bệnh tật của con. Rồi nhiều đêm mẹ trằn trọc, suy tư về tương lai của con và của gia đình ta sau này. Tuổi tác đã hằn lên đôi mắt, đôi tay, thân thể mẹ. Mẹ đã đang già đi thật rồi vì thời gian, vì gánh nặng gia đình và vì tất cả mọi chuyện của cuộc sống đè nặng lên đôi vai mẹ. Nhưng con vẫn thấy mẹ mỉm cười mà không một lời than thở. Mẹ ơi! Mẹ biết không? Chính nụ cười hiền hậu và nhân từ ấy đã dạy con bài học đầu tiên khi vào đời: đó là hãy luôn mỉm cười dù cuộc sống có nhiều thử thách và khó khăn.
Trong mắt con mẹ luôn là Thiên Thần, tuy không có cánh, không vòng Thánh nhưng với con mẹ rất đẹp và đẹp hơn cả Thiên Thần nữa!
Ngồi nhớ lại những ngày thơ ấu, con đã rất tinh nghịch, quậy phá, mẹ đã đánh con, những cái roi ngày đó sao mà đau quá mẹ ạ! Lúc đó con đã khóc rất dữ dội, đúng không mẹ? Lúc đó con đã rất giận mẹ nhưng con biết khi đánh con lòng mẹ cũng đau xót và thương con lắm. Mẹ không cho con đi nắng, không cho con tắm ao, không cho con nghịch bẩn và luôn dành cho con những cái roi khiến con đau chết điếng mỗi khi con phạm lỗi. Lúc đó, con đã rất ghét mẹ vì con nghĩ mẹ ghét con nên mẹ đánh con, mẹ không yêu thương con.
Nhưng bây giờ khi đã lớn khôn, con mới biết và cảm ơn mẹ vì sự nghiêm khắc đến yêu thương vô bờ mẹ đã dành cho con. Con đã nên người từ chính những cái roi đau đớn ấy của mẹ. Con cảm ơn mẹ nhiều lắm !
Khi con bắt đấu bước chân vào cấp III, rồi vào trường trung cấp thì mẹ vẫn là người lo lắng nhất cho con. Có nhiều khi bố con vắng nhà , đi làm xa thì gánh nặng kinh tế của gia đình lại một mình mẹ lo.


Có những mùa đông lạnh giá, khi mọi người vẫn còn ngủ ấm trong chiếc chăn bông thì mẹ của con lại phải thức dậy, đi ra nghĩa địa để làm cái công việc mà có lẽ đối với một số người thì đó là một công việc hết sức tầm
thường đó là chôn xác những người chết và thay nhà mới cho những xác chết đã lâu năm. Con còn nhớ khi đó mẹ đã nói:
" Vì miếng cơm manh áo, tiền học tập của các con mà mẹ sẵn sàng làm mọi việc dù là gian khổ và khó khăn nhất "
Câu nói ấy của mẹ khiến cho trái tim con vỡ tung ra vì con đã cảm nhận được tình yêu thương thự sự mẹ dành cho con.
Mẹ ơi! Con muốn nói rằng: con chưa bao giơ thấy tủi thân hay xấu hổ vì bố mẹ yêu dấu của con làm nghề mai táng cả mà ngược lại con còn thấy tự hào vì con được làm con của bố mẹ! Có những lần con đã ngồi khóc một mình, con khóc không phải vì tủi thân mà vì con thấy thương mẹ và yêu mẹ biết bao.
Tuy gia đình ta còn khó khăn nhưng chính tình yêu mà mẹ dành cho chúng con đã tiếp thêm sức mạnh để con học tập và sống thật tốt trước cuộc đời.
Bây giờ con đã trở thành một y tá- được chăm sóc sức khỏe cho tất cả mọi người đặc biệt là những người bệnh phong, con càng cảm thấy hãnh diện vì cái nghề cao quý ấy chính mẹ đã hướng dẫn cho con. Con cảm ơn mẹ.
Có những người mẹ rất giàu có, tiền của nhiều và là những qúy bà hết sức sang trọng trước mặt mọi người, được thế gian ngưỡng mộ, cung phục. Nhưng những người đó cũng sẽ không bao giờ đẹp bằng mẹ của con cả. Tuy đối với thế gian mẹ chẳng là gì cả nhưng đối với con mẹ là tất cả, mẹ là món quà vô giá mà Thượng Đế đã ban tặng cho bố con và cho cả chúng con nữa nên mẹ là nhất và không có gì có thể so sánh được với mẹ Nghĩa của con cả. Con yêu mẹ nhiều lắm! Tuy không bao giờ nói ra điều này nhưng mẹ kính yêu của con, con xin lỗi mẹ vì những gì con đã làm cho mẹ phải phiền lòng và xin hứa với mẹ con sẽ sống thật tốt trong bổn phận làm con thảo hiếu, làm tròn bổn phận trong mọi công việc để xứng đáng với công ơn dưỡng dục mà bố mẹ đã dành cho con.
Nhân kỉ niệm 80 năm ngày thành lập Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam 20 -10, con xin được bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đến mẹ, con kính chúc mẹ mạnh khỏe, hạnh phúc, bình an và sống lâu trăm tuổi. Con yêu mẹ và yêu mẹ mãi mãi!
Con gái của mẹ
Bùi Hiếu Ngọc

Tuesday, September 28, 2010

SUY NIỆM : CUỘC SỐNG CỦA MỘT CON NGƯỜI

Lạy Chúa, chiều nay là chiều thứ 7, người đàn ông mang tên Phạm Văn Bớp vẫn đến nhà thờ tham dự Thánh lễ như thường lệ. Vẫn đôi nạng dò dẫm và đôi chân thận trọng, ông ấy khùa khùa từng bậc để lên từng bậc để lên cửa nhà thờ, cúi chào Thánh Thể một cách cung kính rồi lại dò dò vào chỗ ngồi, làm dấu Thánh giá và đứng thinh lặng một lúc rồi ngồi xuống ghế. Vẫn hành động ấy, cử chỉ ấy hành ngày vẫn diễn ra vậy mà nó luôn mang lại cho con cảm giác khâm phục và xúc động. Con liên tưởng tới một lời thánh ca:
“Con mù loà con không thấy Chúa nhưng Chúa hằng ở mãi trong con”và “ hãy lấy đức tin bù lại nếu giác quan không cảm thấy gì “
Lạy Chúa, Chúa biết ông ấy mù và mọi người ở bệnh viện này cũng biết ông ấy mù. Vậy mà sao con lại cảm thấy lòng ông ấy, tâm trí ông ấy sốt sắng, yêu mến Chúa nóng bỏng, ngập tràn trong từng lời kinh, trong cử chỉ cung kính và nhất là động lực khiến ông ấy ngày ngày lần mò tới nhà thờ trong các giờ kinh phụng vụ và các Thánh lễ.
Ông ấy nói : chính Chúa là động lực và là nguồn ánh sáng chói lọi dắt ông ấy đi mấy chục năm nay nên ông ấy chưa hề bị vấp ngã. tuy đôi mắt ông ấy mù loà nhưng ông ấy cảm thấy Chúa luôn hiện hữu trong ông ấy, Chúa hiền hậu và trìu mến nhìn ông ấy. Chính Chúa là đôi bàn chân, đôi bàn tay, là đôi mắt, là con tim ông ấy. Chúa cứ mời gọi và ông ấy cứ đến cùng Chúa.
Tuy bị bệnh tật hành hạ trong đau đớn nhưng ông vẫn tin tưởng và xác tín vào Chúa, Chúa sẽ ban cho ông khỏi sự chết muôn đời và ông ấy sẽ lại trở về Thiên đàng với một hình hài đầy đủ và đẹp đẽ. Chúa là sức mạnh để ông ấy tiếp tục sống.
Ông Bớp khao khát được rước Thánh Thể mỗi ngày để từ đó thể xác và linh hồn ông được bổ dưỡng và lớn mạnh trong Chúa. Ông khao khát được chiếm hữu Chúa trọn vẹn. Ông ấy muốn Chúa ở cùng ông ấy mọi nơi, mọi lúc ngay cả trên giường bệnh, Chúa là cây lạng đưa ông ấy về Nước Trời. Ông ấy tự hào vì chính bản thân đang chịu đau khổ cùng Chúa trên cây Thánh giá. Bị bệnh phong cùi đã bao nhiêu năm nay, niềm vui rất ít nhưng đắng cay và nước mắt thì chan chứa ấy vậy mà niềm tin tưởng cậy trông vào Chúa thì chưa bao giờ vơi bớt. ông ấy thường khấn rằng:
“Lạy Chúa, con xin phó thác mọi sự trong tay Chúa”
Ông ấy nói trong tiếng khóc, ông ấy khóc vì đời ông đau khổ và đau đớn, điều này tránh làm sao được vì bệnh tật, vì đôi mắt mù loà, thân hình tàn phế, lở loét. Ban ngày hay đêm tối ông ấy làm sao mà biết được nhưng mọi lúc và mọi nơi con luôn nhìn thấy ông ấy đọc kinh và lần hạt để cầu nguyện cho tất cả mọi người.
Khi suy niệm về cuộc đời và nhất là cuộc sống của những người phong đau khổ cách riêng là những người Kitô hữu là người phong con mới thấm thía một điều rằng: cuộc sống vốn không phẳng lặng và chưa bao giờ là bình an cả. Nó bấp bênh và chứa đựng những nỗi niềm riêng tư. Khi chúng con vui cười hạnh phúc vì có nhiều người yêu mến hay có nhiều tiền thì bên cạnh chúng con lại có rất nhiều người đang phải đau khổ, quằn quại vì bệnh tật hành hạ. Trong khi chúng con đang vùi mình vào những cám dỗ của thế gian như tiến tài, địa vị, danh vọng thì chúng con đã quên mất Chúa, chúng con bắt tay với ma quỷ và có lẽ đôi lúc chúng con cũng trở thành ma quỷ. Đôi mắt tâm hồn chúng con lúc đó đã mù, mù thật rồi Chúa ơi !
Chúng con vì buôn ba mà quên đi mất rằng mình là một Kitô hữu, chính mình có bổn phận và trách nhiệm sống lời Chúa. không nhà thờ, không cầu nguyện, chẳng Thánh lễ hay làm việc bác ái- chúng con đã mù, mù mất đôi mắt đức tin rồi Chúa ơi!
Con thấy cuộc sống như gió thoảng mây bay, ngày nay là hạnh phúc, ngày mai là đau khổ nhưng cuộc đời là một quy luật. Con người không phải sinh ra để tuân theo quy luật sao ? Ấy vậy mà trong niềm tin có Chúa, chẳng có quy luật nào cao trọng và vô cùng như quy luật tình yêu.
Lạy Chúa !
Có ở trong những giây phút thinh lặng để suy niệm, chúng con mới biết lời Chúa, việc cầu nguyện, tham dự Thánh lễ, rước Thánh Thể và việc bác ái quan trọng là dường nào. Họ mù nhưng tâm hồn họ trong sáng, họ khao khát có Chúa, đón nhận Chúa trong từng phút giây. Vậy mà chúng con- những người mắt sáng, chân tay lành lặn mà đôi mắt đức tin lại mù loà đến vậy ? Trong Thánh vịnh có câu:
“ Lời Chúa là đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường cho con đi”
Chiều nay, mà không phải, chỉ sau khi kết thúc Thánh Lễ chiều thứ 7 ngày hôm nay, là trời sẽ sập tối, một bóng đen dày đặc bao phủ khắp mặt đất. Cái bóng tối tự nhiên ấy sẽ làm cho chúng con không còn nhìn thấy cái gì nữa cả nếu không có đèn điện hoặc một ngọn đuốc sáng soi đường. Nhưng nếu trong tay chúng con không có những dụng cụ mang ánh sáng ấy thì sao nhỉ? Rắn rết, hố sâu, đường gồ ghề đang chờ đợi chúng con ? Chúng con sợ lắm Chúa ơi!
Xin hãy thắp lại ngọn lửa yêu mến Chúa trong lòng chúng con nếu ngọn lòng chúng con khô khan, nguội lạnh hoặc khi ngọn lửa yêu mến Chúa còn leo lét cháy thì Chúa ơi, xin hãy khêu lên cho nó bừng bừng cháy Chúa nhé! Và qua đó xin cho chúng con hiểu rằng:
“ Không phải mọi sự thiếu hụt, đau khổ về thể xác và tinh thần ở trên đời này đều là hình phạt khắc nghiệt mà nó là những dấu chỉ yêu thương Chúa muốn dành cho người Chúa hằng yêu mến “

Têrêsa Bùi Hiếu Ngọc
nunngoc2008@yahoo.com

GIÊSU- NGƯỜI BẠN CỦA TÌNH YÊU

Những lúc buồn, tôi không biết tâm sự cùng với ai cả ngoại trừ Chúa của tôi. Trong những lúc khó khăn của cuộc sống, trong những lúc lòng tôi thấy trống vắng và sao động thì Ngài luôn ở bên tôi. Thực sự lúc đó tôi chẳng biết làm gì ngoại trừ việc than thở: “ Trời ơi! Tôi mệt quá! “. Tôi cảm thấy chán nản và bi quan khủng khiếp. Kể từ lúc biết đọc, biết viết, biết suy nghĩ đến giờ, tôi đã không ít lần rơi vào những khủng hoảng đó. Thật là khó để có thể diễn tả nó hình thù và tính chất như thế nào bởi mỗi lần là một lỗi lầm, một vấp phạm khác nhau. Đôi khi tôi cũng nghĩ tránh làm sao khỏi những sự ấy vì một lẽ đơn giản tôi vốn mang bản chất con người mỏng dòn, yếu đuối và dễ sa ngã. Thú thật rằng tôi đã phải đấu tranh với chính bản thân tôi rất nhiều để có thể chiến thắng nỗi ám ảnh đó bằng cách này hay cách khác. Sau cùng tôi đã nhận ra một người bạn tâm tình, thân thiết đến gần gũi là Chúa Giêsu Kitô- Chúa chúng ta. Gần Ngài tôi cảm thấy tâm hồn mình đuợc bình an và hạnh phúc, sốt sắng và yêu mến đến lạ lùng. Những lúc buồn vui trong cuộc sống, tôi luôn tìm đến với Ngài để tâm sự, sẻ chia và lắng nghe lời Ngài nơi tôi. Tôi biết không phải ai cũng có được cái ơn nghe thấy tiếng Ngài nói trong tâm hồn mỗi chúng ta đâu nhưng cũng không phải là Ngài chưa bao giờ tâm sự với chúng ta cả bởi vì lòng chúng ta nguội lạnh, trai đá, rửng rưng và có quá nhiều toan tính. Ngài luôn yêu mến, gần gũi và đồng hành cùng chúng ta mà chúng ta chẳng hay biết mà chúng ta lại xa lánh, chối bỏ Ngài. chúng ta cứ trong chờ Chúa ban ơn cho chúng ta, cứu độ chúng ta mà chúng ta lại chưa bao giờ cộng tác với Ngài, nghe lời Ngài thì thử hỏi làm sao chúng ta có thể nên thánh được?
Ví như một người bị rơi xuống suối, mong chờ Chúa đến cứu mình nhưng khi cây gỗ trôi cạnh anh ta, anh ta không mảy may bám vào, sợi dây thừng vắt ngang qua suối anh ta không cần cầm lấy để rồi ngậm ngùi chết đuối trong khi Chúa lại dùng chính những khí cụ ấy để giúp anh.
Con người là thế đấy, chỉ thích ăn sẵn mà không muốn bỏ chút công sức nào của mình ra dù là nhỏ bé. Sống kiểu đó có lẽ muôn đời cũng sẽ chỉ chết trong bi quan và trầm luân nơi cõi chết mà thôi !!!
Lạy Chúa kính yêu !
Phải khẳng định một điều rằng: chỉ sống trong tình yêu đích thực con người mới cảm nhận thấy Chúa, thấy ơn lành Chúa ban. thực tại xã hội ngày nay, tình yêu có rất nhiều, rất đa dạng và phong phú nhưng dường như những thứ tình cảm đó được đổi trác, mua bán bằng những đồng tiền, những đồng đô la bất chính. Dường như khi cần tình cảm, họ chỉ cần bỏ tiền ra mua, thật quá dễ dàng!
Con không biết đó có phải là thứ tình yêu mà Chúa ban, Chúa muốn nơi chúng con hay không nữa? Hay đó chẳng qua là thứ tình yêu mơ hồ, nhạt nhẽo, lợi dụng? Chẳng thế mà, dân Chúa thời xưa vì lòng ghen tuông, đố kị mà đóng đinh Chúa trên thập giá khiến Chúa phải đau đớn, gồng mình lên mà cay đắng, xót xa, bi quan và đau khổ.
Còn dân Chúa ngày nay thì sao? Họ không cần cầm búa đóng đinh Chúa trực tiếp vào thập giá như trên đồi Gôn-Gô-Tha ngày xưa nữa, nhưng bằng cách nào đó nhân loại ngày nay cũng đang đóng đinh Chúa vào thập giá không phải một lần, hai lần mà nhiều nhiều lần nữa.
Lạy Chúa, mỗi lần nhìn lên cây thánh giá con thấy con xấu hổ quá vì con là một trong cả biển người tội lỗi đang đóng đinh Chúa vào thập giá. Con xin lỗi Chúa và xin Chúa thứ tha.
Lạy Chúa, nhưng cũng chính nhờ tình yêu vô biên ấy của Chúa mà chúng con được tha tội. Con thấy tự hào vì thánh giá Chúa là biểu tượng của một tình yêu bất diệt.
Giêsu- người bạn của tình yêu. con tự hào khi là con Chúa bởi chúng con tin rằng trong Chúa, tâm hồn chúng con luôn được bình an và yên hàn.
Têrêsa Bùi Hiếu Ngọc
nunngoc2008@yahoo.com

Saturday, June 5, 2010

THƯ GỬI HIẾU



Chào Cha Thiên,
Con là Hiếu, học cùng lớp giáo lý dự tòng với chị Nhung và đã được chị Nhung giới thiệu gặp Cha một lần. Được gặp Cha con rất vui và thấy rất thoải mái. Từ đó con có thiện cảm rất nhiều với Thiên Chúa giáo.
Giờ đây con chỉ còn một số băn khoăn mà con rất muốn Cha trả lời rõ ràng cho con. Bởi vì nếu không thì con cảm thấy bơ vơ và lạc lõng.
Điều trở ngại duy nhất của con khi đến với Công giáo là tính hình thức. Con bây giờ không bàn đến quan điểm của Nhà Thờ về tính cần thiết của nó. Điều con muốn hỏi Cha, với tư cách là đại diện của Nhà Thờ, là Nhà Thờ, hay Thiên Chúa nghĩ gì về một kẻ như con. Để con hiểu được mình bị bỏ rơi đến mức độ nào.
Con đã mua sách "Giáo lý của hội thánh Công giáo", đã đọc tuyên ngôn "Dominus Jesus". Và con hiểu là bất cứ một người Công giáo nào cũng phải tuyên xưng Đức Tin vào Mẹ Maria Đồng Trinh.
Bởi vì con đến Nhà Thờ trong tinh thần quý trọng tính thành thật của nó. Cho nên cũng vì thành thật, mà con hỏi Cha, là trong khi con còn chưa tin được Đức Maria Đồng Trinh thì chắc chắn con cũng chưa là người Công giáo được. Thế thì, trong khi đó, các lời cầu nguyện của con có được Thiên Chúa lắng nghe không? Trong khi con cố gắng thi hành Lề Luật của Người, làm theo lời Người dạy, "làm theo ý muốn của Cha ở trên trời" ... thì Thiên Chúa có đoái thương đến con không? Con tin Đức Jesus Kito là Thiên Chúa, theo nghĩa "Thiên Chúa là thần khí và là sự thật", "là tình yêu" ... chứ không phải theo lối nghĩ phụ thuộc vào một sự kiện thuần vật chất là do một người nữ đồng trinh sinh ra.
Con không bàn đến khía cạnh Đức Tin ở đây. Con chỉ hỏi là trong khi con còn ngờ ngợ, chưa mạnh dạn tuyên xưng điều đó, thì các đau khổ vẫn ập lên con, và các lời cầu nguyện của con, lối sống cố gắng nương theo Lề Luật của con, vốn là điểm tựa tinh thần duy nhất của con, sẽ được phán định như thế nào ? Nhà Thờ sẽ ruồng bỏ con chăng ? Thiên Chúa sẽ phớt lờ con chăng ? Người có cứu giúp con như đã dùng cánh tay mạnh mẽ mà đưa dân Israel ra khỏi Ai-Cập ?
Con không biết thế nào. Một đằng thì "Ai làm theo ý muốn của Cha Ta trên trời, thì người ấy là em trai, em gái và mẹ của Ta vậy", "giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế" (Gioan, 4:23). Một đằng thì "Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giê-su là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ" (Rm, 10:9).
Nhà Thờ đối xử như thế nào với một người như con ? Mà quan trọng hơn, Thiên Chúa đối xử như thế nào với một người như con ? Một người vui mừng, hớn hở khi được đọc Lời Chúa nhưng đồng thời cũng ngại ngùng khi tuyên xưng Đức Mẹ Đồng Trinh. Chẳng lẽ không có một thái độ trung gian nào dành cho những ai sẵn sàng tuân thủ lời Jesus phán dạy mà chưa sẵn sàng cho việc tuyên xưng Đức Tin sao.
Mong Cha trả lời rõ ràng cho con.
Chào Cha.





Chào Hiếu nhé!
Trước hết mình và Hiếu cứ xưng hô với nhau là anh em cho nó tự nhiên.
Hiếu thân, anh rất biết tất cả những bức xúc của em khi em đưa ra những vấn nạn, nó được thể hiện ra ngay trong giọng văn của em.
Anh ghi nhận ở em có một tấm lòng thiện chí để tìm ra một chân lí, hay nói khác đi, nơi em đang khát vọng cho một kiếm tìm để sao cho mình có một cuộc sống bình an thật sự trước những vấn nạn thật khó hiểu của cuộc đời này.
Anh mong anh em mình thật bình tâm để chúng ta suy ngẫm.
Chắc em biết, để hỏi anh những câu hỏi trên, em phải mất bao nhiêu là thời gian, mất bao nhiêu là cuốn sách, biết bao nhiêu người để hỏi. Ấy là chưa kể từ khi em có trí khôn, em phải đi học…rồi học đến đại học… vẫn chưa có một lời giải đáp thoả mãn! Như vậy, trong một giới hạn, một trang giấy, một vài bài học, một vài triết thuyết, cả anh em mình không thể giải quyết một sớm một chiều được.
Ta cùng nhau lấy ví dụ này nhé: em định nghĩa cho anh “triết học” là gì? Thôi định nghĩa “tình yêu” là gì vậy? Em có bao giờ nhìn thấy tình yêu không? Em có bao giờ đem lên cân, cân thử tình yêu của ba mẹ em dành cho em nó nặng mấy kí không? Chắc bây giờ Hà nội đang lạnh lắm, Lạng sơn nơi anh đang ở chỉ có 7oC, em có nhìn thấy cái “lạnh” không?
Ở trên thế gian này, vô số cái không nhìn thấy những nó vẫn tồn tại, hiện hữu như nó đã có. Có điều mấy khi ai để ý đâu. Em là người hạnh phúc vì em đã để ý đến những điều chẳng mấy ai quan tâm vì vô vàn những lí do, và có người họ cho là dở hơi khi tìm hiểu.
Chủ nhật tới là lễ Chúa Hiển linh, anh đang dọn bài chia sẻ với mọi người trong Thánh lễ, và bây giờ anh chia sẻ với em như những người khác.
Lễ Hiển linh, nói nôm na là Thiên Chúa tỏ hiện ra với muôn dân, và nói cho họ biết là có Thiên Chúa.
Chúa hiện ra với loài người như một em bé sơ sinh nằm trong hang đá nghèo hèn. Hơn 2000 năm trôi qua, niềm tin ấy vẫn tồn tại. Không biết có triết thuyết nào tồn tại như vậy không? Chẳng lẽ những người đang tin vào “em bé” ấy một cách mê muội?
Ở Lạng sơn ai cũng biết chuyện ông Ký ở Noọc Tồng, sau khi trở lại đạo trong vòng một tháng, nhà ông có ba người chết. Nếu có Chúa thật tại sao Chúa không cứu gia đình nhà ông, nếu hiểu theo Thiên Chúa là người nhân lành, là Thiên Chúa thương xót?
Em đã thăm những người bệnh nhân ở Bệnh viện phong-da liễu Văn môn, chắc em cũng chưa được họ chất vấn em. Nếu có Chúa, có Phật; Chúa Phật là Đấng thương người, từ bi sao lại để chúng tôi thế này, bị gia đình, cha mẹ, anh em thậm chí con cái bỏ rơi, bị cụt chân cụt tay…? Em trả lời họ thế nào?
Vậy Thiên Chúa em đang tìm kiếm có thật hay không? có phải là Ngài bỏ rơi con người không? Có bỏ rơi em không?
Các triết thuyết cũng như vấn nạn của con người: con người là ở đâu mà ra, chết đi về đâu, cuộc sống này có ý nghĩa gì không…?
Em có thấy ở chỗ nào người ta trả lời cho em một cách rõ ràng không? Hay không cẩn thận cứ cãi nhau như kiểu: quả trứng hay con gà, cái nào có trước.
Có nhiều thứ ở trên đời này chỉ có sống và kinh nghiệm mới cảm thấy, chứ không thể chứng minh một cách rõ ràng như toán học hay vật lý…
Triết học mới đặt ra cho ta câu hỏi nhưng chưa có câu trả lời. Còn những điều em đang học hỏi, giáo lý Công giáo, nói một cách khoa học là Thần học, đó là câu trả lời cho triết học.
Thần học không phải là những giáo điều vu vơ, suy nghĩ không có cơ sở, mà là những giáo lý dựa trên nền tảng Kinh thánh.
Cũng có người cho rằng, những nhà thần học là những triết gia nhưng biết cúi mình, quỳ gối thờ lạy Thiên Chúa, và nhất là biết cầu nguyện. Nói khác đi là những triết gia có đức tin.
Như em nói: Điều trở ngại duy nhất của con khi đến với Công giáo là tính hình thức. Vậy quỳ gối, cúi mình, cầu nguyện có phải là hình thức không?
Chúng ta không thể nào nói: tôi tin, tin lắm, nhưng tôi không thể hiện ra bên ngoài thì làm sao chứng minh rằng mình tin được. Đức tin không thể cân đo đong đếm như vật chất. Vậy theo em chúng ta bày tỏ đức tin của mình ra bằng cách nào?
Như anh đã có lần nói với em: rất nhiều người hay nói: đạo nào cũng giống như đạo nào, đạo nào cũng dạy ăn ngay ở lành! Nếu như vậy anh em mình chẳng phải mất thời gian làm gì để tìm hiểu về đạo, rồi tự nhiên lại bị bao nhiêu người khác cho mình là hâm, là “bệnh nhân vui tính”. Ăn ngay ở lành là luân lý, nhưng đạo Công giáo không chỉ có dạy như vậy, mà dạy chúng ta về một Chân lý: điều mà em đang học hỏi về giáo lý, về một Thiên Chúa…( nói tóm tắt: mến Chúa, yêu người , noi gương Chúa Giêsu). Nếu học về luân lý thì chúng ta khi còn nhỏ đã học môn đạo đức rồi; mà chẳng cần phải học, ai ai cũng biết: không giết người, không trộm cắp, …Như vậy, theo em tuyên xưng một niềm tin vào một Thiên Chúa ta phải làm như thế nào? Có cần phải tuyên xưng không, có cần phải đọc kinh không, có cần phải cúi mình, có cần phải dâng lễ… có cần phải giữ những Luật mà Chúa dạy nên làm không? Đức tin căn bản của người tin đó là làm theo ý muốn của Thiên Chúa chứ không phải là làm theo ý của mình!
Kinh thánh, rất nhiều chỗ nói: Chúa dựng nên loài người và Chúa thương yêu hết mọi người, kể cả Giuđa bán Chúa. Nhưng Chúa tôn trọng tự do con người, đó là điều rất quan trọng. Vì thế, chắc chắn Chúa không bao giờ bỏ rơi em, Giáo hội (Nhà thờ) không bao giờ bỏ rơi em. Chỉ có điều tại sao em không hỏi ngược lại: Em có bỏ rơi Chúa, bỏ rơi Giáo hội (Nhà thờ) không? Em có để cho Chúa, để cho Giáo hội lạc lõng bơ vơ không?
Chẳng lẽ chỉ vì như em nói:Một người vui mừng, hớn hở khi được đọc Lời Chúa nhưng đồng thời cũng ngại ngùng khi tuyên xưng Đức Mẹ Đồng Trinh. Mà Chúa lại bỏ em sao được!
Chẳng lẽ Chúa thương ta, yêu ta, chết vì ta mà em vẫn còn nghi ngờ: các lời cầu nguyện của con có được Thiên Chúa lắng nghe không? Trong khi con cố gắng thi hành Lề Luật của Người, làm theo lời Người dạy, "làm theo ý muốn của Cha ở trên trời" ... thì Thiên Chúa có đoái thương đến con không?
Anh đã nói trên đây, Chúa yêu thương tất cả mọi người, không phân biệt một ai. Thiên Chúa dựng nên mặt trời chẳng hạn, có bao giờ Chúa nói chỉ những người theo Chúa mới được hưởng ánh sáng mặt trời đâu, vì thế câu hỏi của em nó thật đáng yêu và nó buồn cười làm sao:
Chẳng lẽ không có một thái độ trung gian nào dành cho những ai sẵn sàng tuân thủ lời Jesus phán dạy mà chưa sẵn sàng cho việc tuyên xưng Đức Tin sao?
Anh lại phải hỏi em: trên thế giới này có bao nhiêu người chưa tuyên xưng tin vào Jesus? Ở Việt nam mới có 10% dân số theo đạo Công giáo. Thế thì những ai không tin, sau khi chết liệu có vào Hoả ngục hết hay sao? Nếu có một Thượng đế như vậy, luôn đe nẹt, luôn trừng phạt thì anh khuyên em chẳng nên theo làm gì (tất nhiên, Thiên Chúa luôn công bằng khi phán xét). Thiên Chúa luôn mời gọi, Ngài không ép buộc, Ngài luôn yêu thương, tôn trọng tự do của con người. Cố thủ tướng Ấn độ IndiGandi (anh không nhớ chính xác tên của ngài) được tôn vinh là thánh, ông là người rất thích Kinh thánh, nhất là quý những Mối Phúc thật. Nếu ai cũng giống như Chúa Giêsu, và thực hiện những giới răn của Người thì ông theo. Tiếc rằng một lần ông vào một nhà thờ dành riêng cho người da trắng và bị đuổi ra. Ông không chấp nhận hoàn cảnh như thế và cũng không chấp nhận đạo Công giáo có những người như vậy.
Còn em, em có chấp nhận không? Em có tin rằng ông cố thủ tướng có được lên thiên đàng hay không?
Vấn đề đức tin của em còn trở ngại duy nhất đó là Đức Mẹ đồng trinh hay không?
Đây là một vấn nạn đã gây ra bao nhiêu những khủng hoảng và chia rẽ cho những người tin Thiên Chúa.
Nhưng quay trở lại một chút về tin vào Chúa Giêsu: anh nhắc lại: nếu em Tin vào Chúa Giêsu thì phải tin rằng Ngài là Thiên Chúa, nhưng Ngài cũng là con người thật, chứ Ngài không chỉ là thuần thiêng liêng, mà là còn là con người có da, có thịt như ta. Do vậy, đừng bao giờ nghĩ Chúa Giêsu theo kiểu “hồn Trương Ba, da Hàng Thịt”.Vì thế, Ngài được sinh ra như bao người khác, chỉ có điều là sự thụ thai không phải bằng sự ăn ở như người ta, mà là nhờ quyền phép của Thánh Thần. Như vậy, việc Đức Mẹ đồng trinh phải hiểu theo nghĩa thiêng liêng chứ đừng hiểu theo nghĩa vật lý, rằng còn trinh hay không còn!
Anh nói lan man quá, mong em đọc từ từ mà suy gẫm.
Anh không hy vọng rằng trả lời em một cách thật rõ ràng như em muốn. Em thông cảm, dầu sao anh cũng còn có những giới hạn. Chỉ có tình yêu Thiên Chúa mới có thể trả lời rốt ráo cho em mà thôi.
Chúc em luôn khám phá ra tình yêu Thiên Chúa nơi những hoàn cảnh thường ngày.
Cám ơn Hiếu nhiều lắm.
Rất mong em gửi tới anh những ưu tư của em.
Phaolô Nguyễn trung Thiên.
Lạng Sơn, 4-1-2008

Wednesday, May 26, 2010

YÊU THƯƠNG VƯỢT QUA BẤT HẠNH

Vui năm nay 28 tuổi.
Vui có thể nói chuyện với bạn bằng tin nhắn. Vui sử dụng vi tính khá thành thạo bằng hai ngón ngón chân cái.
Bố Vui, ông Cừ, nguyên là đại tá, bị nhiễm chất độc da cam.
Mẹ Vui, một người mẹ công giáo, hết lòng yêu thương đã dạy Vui "đọc-viết" khi Vui 11 tuổi.
Bạn muốn nói chuyện với Vui? Xin gửi tin nhắn đến máy 02196552586.
Vui đang mong bạn lắm!

VUI; HAGIANG; DA CAM


VUI; HAGIANG; DA CAM
VUI; HAGIANG; DA CAM
VUI; HAGIANG; DA CAM
VUI; HAGIANG; DA CAM
VUI; HAGIANG; DA CAM
VUI; HAGIANG; DA CAM
VUI; HAGIANG; DA CAM